…đưa ông tới chúng.
Trước khi mắt có thể thấy,
Chúng phải không có nước mắt.
Mắt bạn đầy nước mắt tới mức bạn sẽ không có khả năng thấy. Bạn đầy đau thế – làm sao bạn sẽ có khả năng thấy? Đau của bạn sẽ làm méo mọi thứ. Để nước mắt chảy ra từ mắt bạn đi, để chúng được xả ra. Để mắt bạn khóc và đi tới điểm mà không cái gì còn lại để khóc.
Điều bạn không biết là ở chỗ khi mọi nước mắt đã rời khỏi mắt bạn, mắt sẽ trở thành trong trẻo tới mức bạn sẽ không có nhu cầu về con mắt thứ ba. Hay nói điều đó như thế này: hai mắt của bạn sẽ trở nên trong trẻo tới mức bạn sẽ khám phá ra con mắt thứ ba trong chúng.
Điều này không chỉ đúng trong trường hợp mắt của bạn – toàn thân bạn, nếu được giải phóng khỏi khổ, sẽ trở thành trong suốt. Nếu tay bạn trở thành trống rỗng đau, cái chạm của chúng sẽ có cùng sự kì diệu như cái chạm của điều thiêng liêng. Nhưng bị đau tràn ngập, bạn bị đóng từ mọi phía. Mắt bạn dường như thấy nhưng chúng là mù. Chúng bị nặng gánh tới mức bạn không thể thấy được qua chúng. Tay bạn chạm, nhưng cái chạm đó không có sức sống. Lực truyền sức sống mà đáng ra có thể đã tới từ bên trong bạn và làm cho cái chạm đó sống động, đã bị chắn bởi cái đau của bất hạnh – cho nên nó không thể đạt tới bên ngoài.
Trong tám ngày này làm cho mắt bạn không còn nước mắt. Cách làm cho chúng không còn nước mắt không phải là qua kìm nén chúng, vì bằng kìm nén bạn sẽ làm cho chúng thậm chí còn đầy hơn. Điều được ngụ ý làm cho mắt không còn nước mắt là ở chỗ bạn để cho nước mắt chảy. Không chặn chúng lại. Nước mắt là kì diệu, chúng là giả kim thuật, chúng có huyền bí. Có lí do cho sự tươi tắn và hồn nhiên, điều xuất hiện trong mắt của trẻ nhỏ. Trẻ nhỏ có khả năng khóc một cách toàn tâm, chúng có khả năng làm trống rỗng mắt của chúng.
Jesus đã nói rằng chừng nào bạn chưa trở thành giống trẻ nhỏ, bạn sẽ không có khả năng vào vương quốc của cha ông ấy.
Khóc, và nhìn. Lời kinh này nói:
Trước khi mắt có thể thấy,
chúng phải không có nước mắt.
Không nước mắt nào được còn lại bên trong. Và khi không nước mắt nào còn lại bên trong và không cảm giác muốn khóc nào còn lại, khi không còn lượng đau bị tích luỹ còn lại, thế thì bạn đã trở nên sẵn sàng. Bây giờ bạn có thể thấy cái gì đó.
Ở đây, chính khoảnh khắc này, nếu mắt bạn đã trở thành trống rỗng nước mắt, bạn có thể thấy cái mà bạn đã từng bỏ lỡ trong nhiều kiếp. Chính sự tồn tại này – những hòn sỏi và đá này, thực vật này, sao trên trời; bạn, và mọi người ngồi khắp xung quanh bạn – bên trong tất cả họ, chính hiện tượng đó về phúc lạc tối thượng đang đập rộn ràng, sinh lực tối thượng đó đang chảy nhưng mắt mù không thể thấy được, và mắt bạn bị mù vì chúng đầy khổ. Làm rỗng mắt bạn đi. Mắt chỉ là biểu tượng; bạn phải làm rỗng bản thân bạn khỏi khổ.
Trước khi tai có thể nghe,
nó phải đã mất tính nhạy cảm.
Như bạn vậy, bạn nghe nhiều, nhưng vậy mà bạn chỉ nghe thấy điều bạn muốn nghe. Như bạn vậy, bạn không nghe thấy điều đang hiện hữu; bạn không nghe thấy điều đang được nói, bạn chỉ nghe thấy điều bạn muốn nghe. Tai bạn tạo ra chọn lựa; chúng chọn điều chúng thích và chúng loại ra điều không liên quan tới chúng. Chúng bắt lấy bất kì cái gì đáp ứng cho chủ định của bạn. Bất kì cái gì không phù hợp với chủ định của bạn, chúng loại ra ngoài, chúng thậm chí không nghe thấy nó… hay chúng nghe nó và thế rồi chúng bỏ qua nó.
Trước khi tai có thể nghe,
Có thể nghe thấy cái gì? Trước khi bạn có thể hiểu tiếng nói của bất kì ai, chính bạn đã trải qua việc học tiếng đó, tai bạn phải đã trở nên điếc.
…nó phải đã mất tính nhạy cảm.
Cấu trúc và thói quen nghe của bạn – việc chọn lựa của bạn, nỗ lực của bạn để chèn thêm nghĩa của bạn, cấu trúc suy nghĩ của bạn dưới dạng các mối quan tâm được đầu tư riêng của bạn – tất cả phải bị phá huỷ. Những cái tai đó mà bạn đã coi là tai của bạn mãi cho tới giờ, phải trở thành điếc. Khi chúng trở thành điếc, tai bạn cũng sẽ trở thành thuần khiết – cũng giống như mắt bạn. Thế thì bất kì cái gì được nói sẽ được nghe thấy mà không có bất kì bóp méo nào.
Một đêm chuyện xảy ra là Phật đã nói với các đệ tử của ông ấy, “Bây giờ đi và làm việc cuối cùng của các ông trong đêm nay.” Hôm đó một kẻ trộm đã tới nghe ông ấy. Phật đã bảo các sư đi và thực hiện công việc cuối cùng của họ. Công việc cuối cùng của họ cho đêm đó là việc thiền cuối cùng của đêm: trước khi giấc ngủ tới, họ đã chìm đắm bản thân họ vào thiền sâu. Cho nên các sư đứng dậy đi và thiền. Và kẻ trộm này nghĩ, “Thầy đã nhắc nhở mình! Sắp tới nửa đêm rồi, giờ mình phải đi và làm việc của mình.”
Kẻ trộm này nghĩ rằng Phật là người đáng ngạc nhiên: Làm sao ông ấy biết rằng mình phải đi và làm việc của mình? – “Đi và là làm công việc cuối cùng của ông.” Và một gái mãi dâm cũng đã tới. Cô ấy cũng nghe thấy những lời này – chúng đã là cùng một lời – nhưng cô ấy nghĩ cho bản thân cô ấy rằng đó là lúc cho cô ấy thức dậy và đi tới chỗ làm việc của cô ấy ở chợ. Về sau Phật thường nói rằng ông ấy đã chỉ nói một điều vào đêm đó, nhưng mọi người đã hiểu nó theo nhiều cách khác nhau. Bạn nhận nghĩa mà bạn muốn nhận. Tai của kẻ trộm nghe điều này, tai của gái mãi dâm nghe thấy cái gì đó khác, và tai của sannyasin nghe thấy cái gì đó khác toàn bộ. Nhưng tai gắn nghĩa riêng của chúng là không đúng; những tai đó cần trở thành điếc, chỉ thế thì bạn sẽ có khả năng nghe thấy điều thầy đang nói. Bằng không, bạn sẽ suy diễn nghĩa riêng của bạn từ lời của thầy, và bạn sẽ hiểu điều bạn muốn hiểu từ chúng. Điều này là rất tinh ranh, vì theo cách này bạn đổ trách nhiệm lên thầy, và đồng thời bạn cũng đáp ứng cho chủ định riêng của bạn. Và bạn sẽ bắt đầu đi theo cái gì đó trên cơ sở của điều đã không bao giờ được nói, và cái đó không phải là nghĩa của thầy. Nếu bạn bị lạc bạn sẽ oán trách thầy vì điều đó. Bạn sẽ không bao giờ nói rằng bạn đã nghe sai vào lúc đó. Nếu bạn làm cái gì đó sai bạn sẽ nói rằng thầy đã bảo bạn làm điều đó, đó là lí do tại sao bạn đã làm nó. Bạn sẽ không hiểu rằng tai bạn đã diễn giải sai. Đó là lí do tại sao có lời kinh này:
Trước khi tai có thể nghe thấy,
nó phải đã mất tính nhạy cảm.
Dù cách thức và thói quen nghe của bạn là bất kì cái gì mãi cho tới nay – điều bạn có thể đã mang tới cùng bạn ở đây – để chúng sang một bên đi. Bây giờ nghe cho rõ ràng. Không diễn giải, không gắn bất kì nghĩa nào vào. Khi tôi nói, không tính toán về nó. Chẳng hạn, khi tôi nói, “Chừng nào mắt bạn chưa trở nên trống rỗng nước mắt, bạn sẽ không có khả năng thấy,” nhiều người trong các bạn phải đã nghĩ rằng bạn không có bất kì nước mắt nào bên trong bạn, cho nên điều này phải đã được nói cho ai đó khác. Tôi đã nói, “Trước khi bạn dần biết bất kì cái gì, bạn sẽ phải cúi xuống.” Tâm trí của bạn phải đã nói, “Nhưng mình bao giờ cũng cúi xuống rồi! – mình chạm chân thầy, mình đi tới các thánh nhân, mình hầu hạ các sư. Mọi điều này mình đã làm, ngay từ lúc bắt đầu – điều này phải đã được nói cho ai đó khác.” Nếu điều này là như vậy, bạn đã né tránh vấn đề, bạn đã bảo vệ bản thân bạn khỏi điều được nói, bạn đã không nghe nó. Bất kì cái gì đang được nói ở đây là được nói cho bạn và không cho ai khác. Cho nên thậm chí đừng nghĩ về ai đó khác. Chỉ nghĩ về bản thân bạn, và ngay cả khi bạn nghĩ về bản thân bạn, hãy là chân thực về nó.
Trước khi tiếng có thể nói
trong sự hiện diện của Thầy,
nó phải mất sức mạnh gây tổn thương.
Nói trong sự hiện diện của thầy, có một điều kiện: không nói bất kì cái gì với thầy chừng nào tiếng của bạn còn có thể gây ra tổn thương. Chừng nào còn như vậy thế thì bất kì cái gì bạn nói đều sẽ bị phí hoài. Chừng nào còn như vậy thế thì bất kì cái gì bạn nói sẽ chỉ làm tăng khoảng cách giữa bạn và thầy bạn; nó sẽ không mang bạn tới gần hơn.
Chúng ta gây bạo hành lớn bằng lời nói của chúng ta, và nếu chúng ta muốn, chúng ta thậm chí có thể làm điều đó bằng im lặng. Chúng ta giỏi trong việc gây bạo hành. Đôi khi bạn thậm chí không nói, và bạn không nói vì việc không nói của bạn gây tổn thương. Ngay cả đôi khi bạn nói, cách nói của bạn xoè ra lưỡi sắc. Bề ngoài lời của bạn có thể dịu ngọt, nhưng từ bên trong chúng là độc địa. Trong tiếng cười của bạn, trong cách bạn đi lại, trong cử chỉ, trong ánh mắt của bạn, có xu hướng gây tổn thương, bạo lực.
Lời kinh này nói rằng bạn đang hành xử theo cách như vậy ở mọi nơi khác, và điều đó là ổn, nhưng trước thầy chỉ nói khi bạn đã loại bỏ xu hướng này. Chỉ thế thì bạn sẽ có khả năng tới gần thầy bằng việc nói; bằng không tốt hơn cả là vẫn còn im lặng. Nghe, nhưng không nói. Và điều này nữa là đúng, vì bạn sẽ được lợi chỉ bằng việc nghe, không bằng việc nói. Nhưng mọi người là rất kì lạ…
Một người thường tới gặp tôi, và anh ta sẽ nói cho tôi trong một giờ, hai giờ. Anh ta sẽ nói về đủ thứ. Mọi điều tôi phải làm là gật đầu ở giữa, và thế nữa tôi phải làm để cho anh ta không cảm thấy rằng việc nói của anh ta là vô dụng. Mọi huyên thuyên của anh ta là rác hoàn toàn, không có nghĩa trong nó, và điều đó thậm chí chẳng liên quan gì tới tôi. Nhưng để cho anh ta cảm thấy rằng tôi không nghĩ việc nói của anh ta là vô dụng, tôi sẽ gật đầu chen giữa và nói, “Vâng, vâng.”
Trước khi ra về, sau hai giờ đổ ra mọi rác rưởi của anh ta có trời biết từ đâu, anh ta không lần nào quên nói với tôi, “Tôi thích thú vô cùng với mọi thứ thầy đã nói với tôi hôm nay.” Anh ta sẽ kể cho tôi khi anh ra ra về rằng anh ta đã vui thích rất nhiều về việc nói của tôi. Và tôi đã không nói ra một lời – thực ra tôi thậm chí đã không được cho một cơ hội nào để nói! Anh ta sẽ nói và tôi sẽ nghe. Nhưng khi anh ta ra về anh ta bao giờ cũng nói với tôi, “Mọi điều thầy đã nói đều có giá trị mênh mông.”
Và anh ta không nói dối, anh ta không cho cảm giác về dối trá. Không phải là dường như anh ta đã lừa dối; anh ta sẽ nói điều đó với cảm giác và sự kính trọng lớn. Không có lí do để lừa dối – đây phải đã là cảm nhận của anh ta. Nếu bạn đi tới một thầy trong trạng thái tâm trí này và cứ nói về bất kì cái gì bạn cảm thấy muốn nói, thế thì bạn chỉ làm phí hoài thời gian của bạn, thời gian mà đáng ra có thể đã được dùng hiệu quả cho việc nghe. Và thay vì thế bạn chỉ đi ra xa hơn.
Lời tới từ phía thầy mang thầy và đệ tử tới gần hơn, và lời tới từ phía đệ tử tạo ra khoảng cách. Sự hợp nhất xảy ra giữa đệ tử và thầy tới từ lời của thầy và im lặng của đệ tử. Và thời gian tới khi ngay cả thầy cũng gạt lời của mình sang bên. Khi im lặng của đệ tử đã sâu sắc lên, thế thì giao cảm im lặng có thể xảy ra. Nhưng đệ tử phải bắt đầu bằng im lặng.
Cho nên đây là điều kiện: cho tới khi lời của bạn trở nên thoát khỏi xu hướng bạo hành. Bạn phải nhận ra điều này. Nó là rất phức tạp vì bạn thậm chí không biết lời nào của bạn gây bạo hành!
Tôi đã là khách trong gia đình của ai đó. Người bố gọi con trai vào và nói với tôi, “Xin thầy gặp nó – nó là ‘con trai ngoan’ của tôi!” “Con trai ngoan” là một cụm từ hay, nhưng cách ông ấy dùng nó, nó ngụ ý ‘con trai hư’!
“Đây là ‘Con trai ngoan’ của tôi,’ anh ta nói với tôi. Thế rồi anh ta nói với đứa con trai của mình, “Sao còn đứng đó như thằng đần vậy? Chạm chân thầy đi!”
Đôi khi bạn thậm chí có thể gây ra vết thương bằng lời đau hơn vết thương bằng dao. Cậu con trai này sẽ không bao giờ có khả năng tha thứ cho bố nó. Rất khó tha thứ cho bố mẹ bạn, điều đó là rất khó, vì bố mẹ không biết điều họ nói. Và họ không có sợ. Ai sợ đứa trẻ? Họ nói bất kì cái gì họ cảm thấy thích nói. Bạn không nhận ra điều bạn đang nói với vợ bạn, điều bạn đang nói với chồng bạn, cách bạn nói với người hầu của bạn, cách thức theo đó bạn nói với bạn của bạn – điều bạn làm khắp xung quanh bạn.
Có nhu cầu thực để trở nên nhận biết về việc này.
Việc bạn có thể giữ im lặng trong thời gian của trại này sẽ là điều tốt. Và khi bạn nói, nghĩ về những lời đó để cho không ai bị tổn thương bởi chúng. Bạn sẽ thấy rằng phẩm chất các lời của bạn đã thay đổi, và bạn sẽ thấy rằng trạng thái con người bên trong của bạn đang thay đổi. Chỉ làm quyết định rằng bạn sẽ nói ít lời nhất có thể được.
Chỉ nếu bạn phải nói, nếu bạn thực sự phải nói, bạn sẽ nói. Nếu một câu mà có tác dụng, thế thì bạn sẽ chỉ nói một câu thôi. Và nếu một lời sẽ có tác dụng, thế thì nói chỉ một lời thôi. Nếu một dấu hiệu bằng tay là đủ cho chủ định, thế thì đừng dùng bất kì lời nào. Và nếu im lặng có thể là đủ cho chủ định, thế thì điều đó là tốt nhất. Nhưng nếu bạn vẫn phải dùng lời, chỉ dùng ít lời nhất có thể để cho có ít cơ hội nhất làm tổn thương ai đó.
Ai đó đang đứng và thiền…. Bạn đi qua và cười người đó. Bên trong, bạn đang nói, “Anh ta điên làm sao?” Bạn đã gây bạo hành rồi. Và có thể người đó không thật chín chắn và bị ảnh hưởng bởi ý nghĩ của bạn và bắt lấy ý nghĩ đó. Và do vậy điều sắp xảy ra trong cuộc sống của người đó có thể không xảy ra bây giờ. Bạn sẽ chịu trách nhiệm cho điều này – bạn đã gây bạo hành lớn.
Mọi người nói với nhau về bất kì cái gì. Ai đó nói, “Anh đã làm cho bản thân anh lâm vào kiểu điên nào vậy? Thiền có bao giờ xảy ra theo cách này không?” dường như thiền đã xảy ra cho anh ta và anh ta biết mọi thứ có đó để biết về nó. Nhưng không, mọi người nói bất kì cái gì họ muốn nói.
Nói với sự thận trọng và chín chắn. Cân nhắc mọi lời trước khi bạn nói. Thế thì bạn sẽ có khả năng thấy cách tâm trí bạn bị bận bịu với bạo hành. Và kinh này nói rằng chừng nào bạn chưa đạt tới giai đoạn này nơi không có bạo hành trong lời của bạn, đến chừng nấy, đừng nói trước thầy.
Trước khi hồn có thể đứng
trong sự hiện diện của Thầy,
chân nó phải được chùi sạch trong máu của tim.
Điều đúng duy nhất là bạn gột sạch hồn của bạn bằng máu của bạn trước khi bạn có khả năng đứng trước thầy. Điều đó chỉ là biểu tượng. Điều bản chất là đem cuộc sống riêng của người ta qua mọi loại lửa để cho người ta được làm thuần khiết, để cho mọi rác rưởi bị thiêu cháy và chỉ vàng ròng còn lại. Thế, và chỉ thế mới có sự sẵn sàng đứng trước thầy…. Người ta phải đứng trước thầy dường như người ta không hiện hữu.
Đó là lí do tại sao ở Tây Tạng đệ tử làm việc chào dưới chân thầy hàng trăm lần mỗi ngày. Bất kì khi nào người đó thấy thầy mình, người đó cúi mình trước thầy, người đó phủ phục bản thân mình dưới chân thầy, và chỉ thế rồi mới đi con đường của mình. Một thanh niên tới tôi và nói rằng anh ta đã học thiền từ một lạt ma Tây Tạng. Một điều anh ta không thích chút nào là nhu cầu phủ phục bản thân mình dưới chân thầy nhiều lần thế. Tôi bảo anh ta, “Quên nhu cầu này đi – quay về sau ba tháng cúi mình ở đây, và thế rồi tới gặp thầy.”
Anh ta nói, “Nhưng hữu dụng gì của việc làm điều này?”
Tôi nói, “Bạn sẽ làm phí thời gian ba tháng, có vậy thôi. Cứ như nó vậy, bạn đã làm phí hoài ba mươi năm đời bạn rồi, cho nên nghĩ về nó như việc làm phí hoài ba tháng đi. Nhưng trước hết tiếp tục với việc cúi mình, và thế rồi trở về. Và trong khi sụp xuống dưới chân thầy, đừng nghĩ. Chỉ đặt đầu bạn dưới đất một cách toàn tâm, dường như đầu bạn đã trở thành bụi.”
Ba tháng sau anh thanh niên này trở lại và nói với tôi, “Thầy đã làm gì vậy? Tôi thường nghĩ rằng mọi điều này đã là vô dụng, rằng nó không có nghĩa, rằng nó đơn thuần là bài tập luyện. Cái gì có thể xảy ra bằng việc cúi mình lặp đi lặp lại? Nhưng trong ba tháng liên tục điều tới với tâm trí tôi là bản ngã này, lòng tự hào này tìm cách thức và biện pháp trốn đi. Nó nói, ‘Mọi điều này hữu dụng gì?’ Nhưng sau ba tháng sụp xuống chân thầy, bản ngã bên trong tôi sụp đổ nữa. Tôi đã có khả năng hiểu lời của thầy tôi, điều tôi đã không bao giờ có thể hiểu được trước đây. Và điều tôi đã không thể nghe thấy trước đây, mặc dầu thầy bao giờ cũng nói nó, tôi đã có khả năng nghe thấy nó từ đó.”
Để bản thân bạn tan biến, cháy sạch và bị xoá đi để cho bạn có thể trở thành rỗng, và trong rỗng đó bạn có thể có quan hệ với thầy. Lời kinh này nói để những thứ này trở thành một phần của việc hiểu của bạn.
Từ “Tiếng nói của im lặng”, Ch.1 Tham vọng
