Ham muốn an bình

Tôi đã đi một cuộc hành trình. Có một người đàn ông khác trong khoang của tôi – đã có chỉ hai người chúng tôi. Một cách tự nhiên việc vẫn còn yên tĩnh trở thành khó cho anh ta, anh ta muốn làm đối thoại nào đó. Nhưng tôi chỉ gật đầu có hay không, cho nên đối thoại không thể bắt đầu được. Thế rồi anh ta lôi ra một gói lá trầu, và mời tôi dùng, nhưng tôi nói cám ơn, tôi không nhai lá trầu. Thế rồi anh ta lôi ra vài điếu thuốc lá, và mời tôi nếu tôi muốn hút một điếu. Tôi nói cám ơn, nhưng tôi không hút.

Thế rồi anh ta nói với tôi, “Xin ông nói cho tôi liệu có cách nào để thân thiện với ông không” – vì nếu tôi mà nhận lá trầu hay điếu thuốc, tình bạn chắc đã phát triển. Tôi hỏi anh ta liệu, ngoài lá trầu và điếu thuốc, anh ta có biết bất kì cách nào khác để là thân thiện không. Phương pháp giao tiếp của anh ta bị vét cạn – bất kì cách nào anh ta biết đều đã bị kết thúc, cho nên dường như là bây giờ không mối quan hệ nào có thể được thiết lập.

Làm sao bạn sẽ thiết lập được quan hệ với Phật? Ngôn ngữ quyền lực là vô dụng – tức là trừ phi bạn coi rỗng cũng là quyền lực, trừ phi bạn biết rằng ai đó đạt tới trạng thái rỗng là phép màu lớn nhất  trên thế giới này. Trở thành hư vô là việc xảy ra lớn nhất trên thế giới này… vì ngay cả một người rất bình thường cũng tin anh ta là cái gì đó. Ngay cả một người bình thường cũng tin anh ta là cái gì đó. Trên thế giới này việc tin bạn là cái gì đó là trạng thái sự việc rất bình thường. Nhưng trải nghiệm điều bạn là hư vô, là rỗng, là phép màu vĩ đại nhất.

Nhà huyền bí Do Thái, Baal Shem, đã là người sáng lập ra phái huyền bí Hasid. Ai đó tới làng của ông ấy và dò hỏi Baal Shem là cái gì mà huyền bí thế và tại sao ông ấy phải được cho là lỗi lạc tới mức ông ấy thậm chí đã được tôn thờ – khi có giáo sĩ khác trong làng của họ, người được biết thực hiện những phép mầu lớn.

Người làng của Baal Shem nói, “Trước hết chúng ta hãy quyết định phép màu là gì. Nếu Baal Shem đề nghị Thượng đế thực hiện cái gì đó, và Thượng đế làm nó ngay lập tức, ông sẽ thừa nhận đây là phép màu chứ?”

Họ đáp, “Chắc chắn, đây là phép màu. Đây đích xác là điều giáo sĩ của chúng tôi làm: bất kì cái gì ông ấy hỏi xin Thượng đế, Thượng đế hoàn thành nó.”

Thế rồi người của làng của Baal Shem nói, “Baal Shem cũng thực hiện phép màu, nhưng phép màu của ông ấy thuộc loại khác – bất kì cái gì Thượng đế yêu cầu ông ấy làm, Baal Shem làm. Baal Shem thậm chí không hỏi. Nếu ông coi đây là phép màu, thế thì Baal Shem của chúng tôi là huyền diệu! Bất kì cái gì Thượng đế nói, bất kì khi nào ông ấy nói điều đó, Baal Shem vâng lời ông ấy. Cho tới giờ ông ấy đã không đòi hỏi bất kì cái gì từ Thượng đế; đó là lí do tại sao chúng ta không biết bất kì cái gì về loại phép màu đầu tiên. Và thậm chí khi chúng tôi bảo ông ấy hỏi, ông ấy nói, Tôi là ai mà trao mệnh lệnh cho Thượng đế? Tôi không là gì cả. Nếu mệnh lệnh của ngài được hoàn thành, thế là đủ.'”

Quyền năng mà người tìm kiếm tâm linh đang đi tìm là quyền năng của rỗng. Quyền lực mà bạn đang đi tìm trong thế giới bên ngoài không phải là quyền năng của rỗng – nó là quyền lực phụ thuộc vào nguồn bên ngoài nào đó, việc tìm kiếm cái gì đó vật chất, của cải hay chức vụ nào đó. Nhưng khi ai đó được chuẩn bị là hư vô, trong trạng thái là hư vô của người đó, hạt mầm đâm chồi và nở hoa từ bên trong hồn người đó. Ham muốn nồng nhiệt quyền năng đó đi.

Lời kinh thứ mười một là:

 

Ham muốn an bình một cách nồng nhiệt.

 

Khao khát về an bình được nhắc tới ngay lập tức sau lời kinh về quyền lực. Bất kì quyền lực nào tới từ bên ngoài đều mang tới lo nghĩ cùng nó. Của cải ban cho quyền lực, nhưng lo nghĩ cũng tới trong việc thức dậy của nó. Rất khó tìm ra người giầu mà cũng an bình. Đôi khi bạn có thể tìm thấy người nghèo an bình, nhưng người giầu mà an bình – không bao giờ! Và những người muốn trở nên an bình đã từ bỏ của cải của họ và trở thành nghèo. Người giữ địa vị chính trị không bao giờ có thể an bình – người đó đơn giản không thể thế được. Quyền lực, bất kì khi nào nó tới từ bên ngoài, đều mang cùng nó cái bóng của rối loạn. Cho nên nếu bạn muốn sống một cách an bình, sẽ không có cách nào để có quyền lực bên ngoài.

Tôi có một người bạn là bộ trưởng trong chính phủ, và bây giờ anh ta muốn trở thành bộ trưởng chính. Anh ta bao giờ cũng tới tôi và hỏi tôi cách trở nên an bình. Cho nên tôi bảo anh ta, “Trước hết, trở thành bộ trưởng chính đi. Ngay bây giờ bạn nên hỏi tôi cách trở nên lo nghĩ. Ngay bây giờ thậm chí đừng hỏi tôi cách trở nên an bình, vì nếu bạn tìm ra cách trở nên an bình, một điều là chắc chắn: bạn sẽ không bao giờ trở thành bộ trưởng chính. Cho nên trước hết phải chắc liệu bạn muốn là bộ trưởng chính hay không; chỉ thế thì tôi sẽ nói cho bạn cách trở nên an bình. Bằng không đừng tới tôi và thế rồi bảo tôi về sau rằng tôi đã làm hỏng mọi thứ, rằng tôi đã tàn phá cuộc đời của bạn. Tốt hơn cả là bạn trở thành bộ trưởng chính trước hết thế rồi, khi bạn thực sự khổ sở, khao khát trở nên an bình sẽ nảy sinh.”

Khi một người đã làm việc vất vả, anh ta bắt đầu cảm thấy đói. Theo cùng cách, khi một người đã trở nên thực sự khổ sở, người đó đói an bình. Tôi nói, “Ngay bây giờ, ngay cả cơn đói của bạn là không thực. Ngay bây giờ, ngay cả cơn đói của bạn tới từ việc đọc sách; an bình chỉ là ý tưởng, nó chỉ là tham của bạn. Ngay bây giờ, bạn muốn trở thành bộ trưởng chính và bạn cũng muốn trở nên an bình.”

Tôi bảo anh ta rằng nếu anh ta tìm kiếm một cách trung thực bên trong bản thân mình, anh ta chắc sẽ tìm ra rằng anh ta chỉ muốn an bình để giúp anh ta trở thành bộ trưởng chính. Anh ta đáp, “Làm sao thầy biết? Nó chỉ là như thầy nói. Tôi phải làm nhiều việc chạy lăng xăng tới mức nếu tâm trí tôi mà trở nên chỉ chút ít an bình thêm chút nữa, tôi có thể thành công. Tâm trí tôi trở nên trăn trở tới mức tôi không thể ngủ đêm được; tôi trở nên căng thẳng tới mức tôi trở nên bị ốm – và do vậy những người khác đi lên trước tôi. Họ không có vấn đề ngủ, họ không trở nên ốm. Buổi sáng họ lại bắt đầu, tươi tắn cho cuộc đua, còn tôi mệt đến chết! Đó là lí do tại sao tôi đã tới thầy – để cho thầy có thể nói cho tôi cách trở nên an bình để cho tôi thực sự có thể nhận thách đố với đối thủ của tôi.”

Chúng ta muốn dùng ngay cả an bình để phục vụ cho lo âu! Chúng ta muốn an bình để cho chúng ta có thể lo nghĩ một cách hiệu quả hơn, để cho việc lo nghĩ của chúng ta trở nên thậm chí hiệu quả hơn. Chúng ta muốn an bình để cho chúng ta có thể rút ra quyền lực từ nó. Nhưng quyền lực mang tới lo nghĩ.

Cho nên lấy điều này làm tiêu chí của bạn: quyền lực mang tới rối loạn là bên ngoài và không đáng khao khát, và quyền lực tạo ra an bình trong bạn là bên trong và xứng đáng khao khát. Quyền lực bên ngoài ngụ ý rối loạn, quyền lực bên trong ngụ ý an bình.

Đó là lí do tại sao lời kinh này đi ngay sau lời kinh về quyền lực:

 

Ham muốn an bình một cách nồng nhiệt.

 

Nhưng muốn có quyền lực một mình là nguy hiểm. Bạn có thể lừa bản thân bạn, cứ nghĩ rằng bạn muốn quyền năng bên trong, nhưng thực ra đó có thể vẫn là ham muốn về quyền lực bên ngoài. Điều đó có thể vẫn là cuộc đấu, cuộc cạnh tranh. Điều đó có thể vẫn là cách chứng minh bản thân bạn cho ai đó, người thực sự đã chứng ngộ: “Làm sao có thể có chuyện là trong khi tôi không chứng ngộ mà người khác có thể là chứng ngộ? Bây giờ tôi sẽ chỉ ra rằng tôi nữa có thể đạt tới.”

Một người rất giầu, người giầu nhất trong thành phố, tới gặp Mahavira. Ông ta tới ông này và nói, “Tôi muốn mua thiền – và tôi sẵn lòng trả bất kì giá nào ông đòi.”

Mahavira nói, “Điều đó là không thể được, thiền không thể được mua. Người bao giờ cũng nghĩ dưới dạng mua và bán thì không thể hiểu được thiền, chưa nói đạt tới nó. Mọi của cải của ông sẽ không có khả năng mua nó.”

Người giầu nói, “Có lẽ ông không biết tôi có bao nhiêu của cải. Cứ ra bất kì giá nào và tôi sẽ trả ông gấp đôi. Chỉ nói cho tôi nó có giá bao nhiêu.”

Người đó phải đã chỉ biết một ngôn ngữ – ngôn ngữ tiền. Và điều đó không phải là lỗi của ông ta nữa, vì mọi thứ ông ta đã thu được trong đời mình đã là với tiền, cho nên ông ta có thể được tha thứ vì suy nghĩ như vậy. Ông ta đã mua mọi thứ. Nếu ông ta muốn đàn bà đẹp, ông ta trả một số tiền và ông ta có cô ấy. Nếu ông ta muốn cung điện lớn, ông ta mua nó. Nếu ông ta cần bác sĩ giỏi, ông ta trả tiền cho bác sĩ. Cái gì không thể được mua bằng tiền? Ông ta bao giờ cũng mua mọi thứ, cho nên ông ta phải đã nghĩ, “Cái gì lớn thế về thiền mà nó không thể được mua bằng tiền? Khi mọi thứ khác có thể được mua, thế thì mình phải có khả năng mua thứ này nữa chứ.”

Nhưng thực tại, việc đạt tới thiền không phải là vấn đề. Người nghèo của làng đã đạt tới thiền, người nghèo của cùng làng đó! Và Mahavira đã xác nhận rằng người này đã đạt tới. Chính việc này đã tạo ra vấn đề.

Mahavira đã dần biết vấn đề của người giầu này là gì, cho nên ông ấy nói, “Làm điều này: đi tới người nghèo trong làng ông, người đã đạt tới thiền, và mua nó từ người đó. Ông ấy là người nghèo – có lẽ ông ấy sẽ bị cám dỗ bởi tiền. Có lẽ ông ấy sẽ bán nó, và ông có thể mua nó từ ông ấy.”

Người giầu đáp, “Không có vấn đề gì, điều đó rất dễ. Nếu ông ấy từ chối bán thiền, tôi có thể mua chuộc ông ấy. Sẽ không có vấn đề gì.”

Bây giờ điều ông ấy nói là hoàn toàn đúng, vì nếu người nghèo có thể được mua chuộc thế thì cái gì là lớn thế về bất kì thiền nào mà người đó có thể có? Nhưng cho dù bạn mua chuộc người nghèo, thiền vẫn không thể được mua. Nếu bạn chiếm đoạt người nghèo đó, xiềng xích người đó, và tống người đó vào nhà của bạn – ngay cả thế thiền vẫn không thể bị chiếm đoạt. Khó khăn nằm trong ngôn ngữ: người giầu này chỉ hiểu ngôn ngữ của tiền.

Ông ta đi tới người nghèo và nói, “Này, tôi sẵn lòng trả bất kì cái gì, ông cứ ra giá của ông đi, nhưng ông phải cho tôi thiền. Và nếu ông từ chối trao tay thiền, tôi đã mang lính đi cùng tôi – họ sẽ đem ông đi.”

Người nghèo nói, “Đem tôi đi – điều đó sẽ dễ hơn. Làm sao tôi có thể cho ông thiền được? Thiền có phải là hàng hoá mà tôi có thể đưa cho ông được đâu? Thiền là trải nghiệm. Ông có thể đem tôi đi, nhưng làm sao tôi có thể cho ông cái tôi cảm thấy? Ông sẽ phải trải nghiệm điều đó cho bản thân ông.”

Có quyền lực mà người khác có thể cho bạn, và có quyền năng có thể được tìm thấy chỉ qua trải nghiệm riêng của người ta. Quyền lực mà người khác cho bạn sẽ không bao giờ cho bạn an bình, vì sợ bao giờ cũng là một phần của nó. Cái được người khác cho bạn cũng có thể bị người đó lấy đi từ bạn. Và cái mà người khác đã cho tôi đơn giản không phải là của tôi – dù tôi đã thu được nó qua ăn cắp, hay qua thuyết phục, hay qua từ thiện, hay bởi vũ lực. Nó không phải là của tôi – nó thuộc vào người khác, và cái thuộc vào người khác vẫn còn là của người đó. Đó là lí do tại sao nó bao giờ cũng thấm nhuần sợ. Sợ liên tục đi theo một cách im lặng trong bước chân của bạn.

Sợ cho sinh ra rối loạn, lo âu tăng trưởng từ cái mà có thể bị lấy đi. Và thế thì càng nhiều quyền lực bên ngoài tích luỹ, bạn càng dường như yếu hơn ở bên trong. Điều này tạo ra lo âu.

Đó là lí do tại sao không người nghèo nào cảm thấy nghèo của mình nhiều như người giầu có thể cảm – tức là, liệu người đó là thông minh không. Nếu người đó là người ngu, không thông minh, thế thì người đó thậm chí không nhận biết về điều đó. Người nghèo sẽ không bao giờ cảm thấy nghèo của mình tới mức độ mà người giầu ngay cả với chút ít thông mình cảm thấy, vì với người nghèo không có tương phản, không có so sánh. Người giầu tích luỹ của cải lớn, và thế rồi người đó nhìn vào bên trong và thấy bát ăn xin trong lòng mình – không có gì bên trong. Người nghèo có bát ăn xin trong tay, và bát ăn xin bên trong. Không có mâu thuẫn trong so sánh, cho nên người đó không nhận ra mình nghèo thế nào. Chỉ khi một người đã trở nên giầu thì người đó mới nhận ra người có thể nghèo thế nào.

Đó là lí do tại sao tôi bao giờ cũng nói rằng cái nghèo mà Mahavira đã trải nghiệm sau khi từ bỏ vương quốc của ông ấy, hay cái nghèo mà Phật đã trải nghiệm khi ông ấy bỏ ngai vàng và trở thành người ăn xin trên đường, không bao giờ có thể được cảm thấy bởi người ăn xin thường. Giầu có đóng vai trò lớn trong cái nghèo của họ. Nghèo của họ có tính hoàng gia, nó là cái nghèo được làm giầu bởi kinh nghiệm về việc đã là hoàng đế. Và sau khi trở thành hoàng đế họ dần nhận ra họ đã không thể gạt bỏ được cái nghèo vốn nằm bên trong; thực ra bây giờ họ đã có thể thấy nó rõ ràng hơn. Bạn càng tích luỹ quyền lực bên ngoài, bạn càng dần thấy ra sự bất lực bên trong của bạn. Điều này tạo ra lo âu – và nhớ, người nghèo không bao giờ có thể lo nghĩ như người giầu.

Nếu Mĩ là nước lo nghĩ và căng thẳng nhất ngày nay, điều đó không phải vì tính đạo đức của nó đã sút giảm theo cách nào đó, nhưng chỉ bởi vì nó đã trở nên giầu hơn các nước khác. Lo âu là một phần của cuộc sống ở Mĩ. Tất cả các bạn đều cố làm cho đất nước của các bạn giầu có – và đó là cách nó đáng phải vậy, nhưng bạn phải nhớ rằng mọi lo âu này sẽ trở thành của bạn nữa. Với giầu có lo nghĩ tới. Có phẩm chất vô tư trong nghèo, vì nó không tạo ra nhận biết về nghèo thực. Tôi không nói rằng bạn phải vẫn còn nghèo. Mọi điều tôi nói là ở chỗ nếu bạn trở nên nhận biết về nghèo bên trong, nhận biết đó sẽ cho sinh ra tính tâm linh. Điều tôi thực sự nói là: là giầu là điều phải có để trở nên có tính tôn giáo. Xã hội càng giầu, khả năng cho nó trở nên có tính tôn giáo càng lớn.

Xã hội nghèo không thể trở thành có tính tôn giáo – không có cách nào. Ham muốn của người nghèo về tôn giáo chỉ là ham muốn về quyền lực bên ngoài. Ngay cả người đó cầu nguyện, điều đó là về tiền; tôn thờ của người đó chỉ vì giầu có. Khi người nghèo cầu nguyện và tôn thờ, đòi hỏi của người đó có tính vật chất. Người giầu được thoả mãn về vật chất; không có vấn đề về đòi hỏi của người đó được thêm nữa, người đó đã có đủ. Bây giờ không có nghĩa trong việc thêm bất kì cái gì nhiều hơn điều người đó có. Và từ điều nảy nảy sinh lo nghĩ lớn, lo âu sâu: bây giờ thì cái gì?

Đó là lí do tại sao không quốc gia nào trên trái đất ngày nay ở trong phiền não nhiều như Mĩ. Nhưng điều này là may mắn, vì chứng điên này chỉ ra rằng giầu có đơn giản làm nổi bật nghèo nàn, quyền lực đơn giản làm nổi bật bất lực, giáo dục đơn giản mang dốt bên trong ra ánh sáng.

Nếu điều chúng ta đã đạt tới ở thế giới bên ngoài là cái đối lập với điều chúng ta trải nghiệm bên trong, thế thì căng thẳng nảy sinh, phiền não được sinh ra. Bất kì cái gì chúng ta đạt tới trong thế giới bên ngoài sẽ cho sinh ra sự trăn trở. Do đó, cùng với khao khát về quyền lực, khao khát sâu sắc về an bình cũng phải có đó. Chỉ thế thì quyền lực của bạn có thể trở thành quyền năng bên trong.

Việc tìm kiếm của bạn bao giờ cũng phải vì quyền lực và an bình. Và bất kì chỗ nào bạn thấy rằng quyền lực của bạn đang làm việc chống lại an bình, hiểu rằng quyền lực này là sai. Buông bỏ nó đi. Để an bình là nền tảng. Bất kì khi nào quyền lực của bạn bắt đầu gây trở ngại cho an bình của bạn, buông bỏ quyền lực này và giữ lấy an bình. Làm an bình thành lời kinh của bạn, để nó trở thành hòn đá thử kiểm tra kết quả. Hiểu rằng quyền lực đi qua phép thử này là đích thực và thuần khiết như vàng. Và với quyền lực không qua được phép thử này – vứt nó đi như cái bẩn thỉu. Không để nó bám quanh bạn, cho dù một khoảnh khắc.

Nếu bạn bao giờ cũng giữ tiêu chí này về an bình trong tâm trí, bạn sẽ không bao giờ bị lạc. An bình có tác dụng như la bàn. Dù an bình trỏ tới bất kì hướng nào, biết rằng đây là hướng đúng. Và bất kì chỗ nào kim la bàn không trỏ tới đều không phải là đích đến đúng; bỏ nó đi. Bạn cần lấy an bình làm tiêu chí để cho quyền lực không cho bạn ảo tưởng giả.

 

An bình ông sẽ ham muốn

là an bình linh thiêng mà không cái gì có thể quấy rối,

và trong đó hồn trưởng thành

như hoa thiêng trưởng thành trên phá tĩnh lặng.

 

An bình ông sẽ ham muốn là an bình linh thiêng mà không cái gì có thể quấy rối… Nhớ, nếu ai đó có thể quấy rối nó, nó không phải là an bình. Cần hiểu điều này.

Thường mọi người phàn nàn rằng an bình của họ đã bị quấy rối. Nhưng nếu ai đó có thể quấy rối an bình của bạn, thế thì an bình đó đã được ai đó khác trao cho bạn – vì chỉ cái đã được trao cho chúng ta mới có thể bị quấy rối, bằng không chúng ta không thể bị ảnh hưởng. Nếu bạn ngồi yên lặng và đứa trẻ gây ồn ào, và bạn nói rằng nó đang quấy rối bạn, điều này ngụ ý rằng nếu nó ngồi yên tĩnh nó sẽ cho bạn an bình còn nếu nó gây ồn ào, nó sẽ quấy rối an bình của bạn. An bình này không thuộc về bạn – an bình đó là của đứa trẻ.

Bạn nói rằng ồn ào từ chợ cản trở thiền của bạn: thế thì nó không phải là thiền. Giá trị của thiền là gì mà có thể bị quấy rối bởi bãi chợ? Nó không đáng một xu. Nó đã được trao cho bạn bởi bãi chợ. Bạn nói rằng trên núi thiền thực sự nở hoa. Đây không phải là thiền, nó là món quà từ núi. Cái mà bãi chợ có thể lấy đi khỏi bạn không phải là của bạn. Cho nên bạn có thể ngồi nhiều năm ở tận cùng trong núi, nhưng bạn sẽ sống trong ảo tưởng, vì khi bạn rời khỏi núi bạn sẽ thấy bản thân bạn lại trong rối loạn lần nữa – và bạn thậm chí sẽ ở trong rối loạn nhiều hơn bạn đã từng vậy trước đây. Nếu bạn có cái gì đó mà có thể bị quấy rối, cái đó không thuộc về bạn.

Tìm an bình mà không ai có thể quấy rối. Điều này ngụ ý khi bạn tìm kiếm, không né tránh các nhiễu loạn – thay vì thế tìm vào giữa chúng. Nếu con bạn không gây ồn ào, đi và tập hợp mọi đứa trẻ từ nhà hàng xóm, yêu cầu chúng làm thật nhiều ồn ào và thế rồi thiền giữa chúng. Ngày bạn cảm thấy rằng bạn có thể thiền cho dù trẻ con đang gây ồn ào, bạn sẽ biết rằng thiền là của bạn. Không tìm kiếm núi non, Himalayas, thay vì thế thiền ngồi ngay giữa bãi chợ – vì núi có thể lừa bạn. Núi cho bạn an bình, đó là lí do tại sao chúng có thể có tính lừa dối. Tránh núi, tìm an bình ở bãi chợ đi. Ngày bạn tìm thấy an bình ngay ở bãi chợ, từ ngày đó trở đi, không ai có thể lấy được nó từ bạn, vì bây giờ bạn đã tìm thấy nó ở giữa mọi thứ mà có thể đã lấy nó đi khỏi bạn.

Cho nên đừng chạy đi khỏi nhà bạn. Tính sannyas của bạn chỉ là thực nếu bạn có thể trở thành sannyasin khi đang là người chủ hộ. Nếu như bạn định trở thành sannyasin sau khi rời bỏ nhà cửa, vợ con và của cải của bạn, tính sannyas đó chắc sẽ là tính sannyas giả, có điều kiện, bị áp đặt. Nếu vợ bạn được trao lại cho bạn, cô ấy chắc sẽ tước đi tính sannyas của bạn trong chỉ một đêm – thậm chí còn sớm hơn điều đó! Sẽ không mất mấy thời gian.

Đó là lí do tại sao cái gọi là sannyasin bao giờ cũng vẫn còn rất sợ hãi. Anh ta sợ đàn bà có thể chạm vào anh ta. Tại sao anh ta sợ thế? Tính sannyas sợ hãi này sẽ đưa anh ta đi đâu? Cái gì sẽ là kết quả của tính sannyas bất lực như vậy? Hồn sẽ trở nên yếu hay mạnh qua điều đó? Chúng ta cần cân nhắc mọi điều này.

Một người sợ chạm vào đàn bà và chúng ta nghĩ anh ta rất tôn giáo. Và anh ta sợ chạm vào đàn bà! Nếu đàn bà chạm vào anh ta, sự vô dục của anh ta sẽ bị phá huỷ! Đây là đỉnh cao của bất lực – một hồn bất lực như vậy có thể đạt tới cái gì? Anh ta đi quanh thuyết giảng rằng đàn bà không là gì ngoài túi da và xương, nhưng anh ta sợ ngay cả việc chạm vào cô ấy! Cho nên mọi điều anh ta nói đều là hời hợt; nó không là gì ngoài phương pháp để thuyết phục bản thân anh ta. Bên trong, mối quan tâm của anh ta rất hiện diện. Nếu anh ta chạm vào đàn bà mối quan tâm này sẽ bị kích động, và một khi điều đó xảy ra, anh ta sẽ bắt đầu cảm thấy rằng anh ta đã sa ngã.

Nhưng không đàn bà nào tạo ra mối quan tâm trong đàn ông, và không đàn ông nào tạo ra mối quan tâm trong đàn bà. Nếu mối quan tâm đã có đó, cô ấy mang nó ra. Điều này sẽ giúp cho việc tìm kiếm của bạn: nếu ham muốn ở bên trong bạn, sự hiện diện của người đàn bà sẽ mang nó ra. Cho nên người đàn bà chỉ làm việc như chiếc gương, người đàn bà chỉ cung cấp việc chẩn đoán về cái nằm ẩn bên trong bạn. Tại sao chạy đi khỏi điều đó? Điều tốt là giữ cô ấy bao giờ cũng bên cạnh bạn, để cho bạn có thể vẫn còn nhận biết về cái nằm ẩn bên trong bạn. Và nếu ham muốn dục của bạn tan biến trong khi cô ấy đang ở cùng bạn, chỉ thế thì bạn mới đạt tới vô dục thực, chỉ thế thì bạn đã đạt tới quyền năng bên trong.

Nếu bạn định sống trong tránh né lôi kéo của các cái đối lập, bạn sẽ trở nên giống như thực vật trong nhà kính. Bạn có thể làm nhà kính và cung cấp cho nó điều hoà không khí – và thế thì bất kì thực vật nào cũng có thể được chăm nom bên trong nó. Nhưng đừng bao giờ nhầm lẫn mang thực vật này ra ngoài không khí và ánh mặt trời: nó sẽ chết.

Cái gọi là sannyasin của bạn là những thực vật nhà kính như vậy. Họ đã tạo ra cấu trúc nào đó và tính sannyas của họ còn sống bên trong khuôn khổ này. Bạn chỉ cần đặt họ hơi chút ra ngoài khuôn khổ này, trong thế giới thực, và họ sẽ chứng tỏ được làm bằng bùn. Họ là những sư tử bùn – chút nước có thể xoá sạch nó. Họ sợ nước tới mức họ không thể là sư tử thực. Sư tử thực sẽ tận hưởng ở trong nước, nó sẽ thấy nước làm cường tráng, nó sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.

 

Từ “Tiếng nói của tĩnh lặng”, Ch.6 Ham muốn làm chủ cái ngã

Để lại một bình luận