Nếu bạn sống trong bẩy mươi năm…. Sự sống có hình mẫu bên trong, điều tốt là hiểu nó. Cứ bẩy năm, các nhà sinh lí học nói, thân thể và tâm trí trải qua một cuộc khủng hoảng và thay đổi. Cứ mỗi bẩy năm mọi tế bào của thân thể lại thay đổi, được làm mới hoàn toàn. Thực ra, nếu bạn sống bẩy mươi năm, giới hạn trung bình, thân thể bạn chết đi mười lần. Trong mỗi bẩy năm này mọi thứ thay đổi. Nó giống như đổi mùa. Trong bẩy mươi năm vòng tròn là đầy đủ. Đường chuyển từ sinh tới chết. Vòng tròn là đầy đủ trong bẩy mươi năm. Nó có mười phân chia.
Thực ra cuộc sống của người không nên bị chia thành thơ ấu, thanh niên, tuổi già – điều đó không mấy khoa học, vì cứ mỗi bẩy năm lại là một thời mới, một bước mới được lấy.
Trong bẩy năm đầu đứa trẻ được định tâm vào bản thân nó, dường như nó là trung tâm của toàn thế giới. Toàn thể gia đình chuyển động quanh nó. Bất kì cái gì là nhu cầu của nó, chúng được đáp ứng ngay lập tức, bằng không nó sẽ nổi cơn thịnh nộ: giận dữ, phẫn nộ…. Nó sống như hoàng đế, hoàng đế thực. Mẹ, bố – tất cả là người phục vụ, và toàn thể gia đình chỉ tồn tại vì nó. Và tất nhiên nó nghĩ cùng điều này là đúng cho thế giới rộng hơn. Trăng lên vì nó, mặt trời mọc vì nó, mùa vụ thay đổi vì nó. Đứa trẻ trong bẩy năm vẫn còn tuyệt đối bản ngã, định tâm vào bản thân nó. Nếu bạn hỏi nhà tâm lí họ sẽ nói đứa trẻ trong bẩy năm vẫn còn tự kích thích, được thoả mãn với bản thân nó. Nó không cần bất kì cái gì, bất kì ai. Nó cảm thấy đầy đủ.
Sau bẩy năm – một đột phá. Đứa trẻ không còn định tâm vào bản thân nó; nó trở thành lệch tâm, theo đúng nghĩa đen. Lệch tâm – từ này ngụ ý đi ra ngoài trung tâm. Nó chuyển đi hướng tới người khác. Người khác trở thành hiện tượng quan trọng – bạn bè, nhóm bạn…. Bây giờ nó không quan tâm mấy tới bản thân nó; nó quan tâm tới người khác, thế giới lớn hơn. Nó đi vào trong cuộc phiêu lưu để biết “người khác” này là ai. Truy vấn bắt đầu.
Sau năm thứ bẩy đứa trẻ trở thành người hỏi lớn. Nó hỏi mọi thứ. Nó trở thành người nghi ngờ lớn, vì truy vấn có đó. Nó hỏi cả triệu câu hỏi. Nó chán bố mẹ tới chết, nó trở thành mối phiền toái. Nó quan tâm tới những người khác, và mọi thứ của thế giới là mối quan tâm của nó. Tại sao cây mầu xanh? Tại sao Thượng đế tạo ra thế giới? Tại sao điều này là vậy? Nó bắt đầu trở nên ngày càng triết lí hơn; truy vấn, nghi ngờ – nó nhấn mạnh vào việc đi vào trong mọi thứ.
Nó giết bướm để xem cái gì ở bên trong, phá đồ chơi chỉ để xem đồ chơi làm việc thế nào, ném đồng hồ chỉ để nhìn vào trong đó, làm sao đồng hồ liên tục tích tắc và rung chuông – vấn đề bên trong là gì? Nó trở nên quan tâm tới người khác, nhưng người khác vẫn còn cùng giới. Nó không quan tâm tới con gái. Nếu con trai khác quan tâm tới con gái nó sẽ nghĩ chúng là ẻo lả. Con gái không quan tâm tới con trai. Nếu con gái nào đó quan tâm tới con trai và chơi với chúng, cô bé là một cô gái nam tính, không bình thường, trung bình; cái gì đó sai. Giai đoạn thứ hai này các nhà phân tâm và nhà tâm lí học sẽ nói là đồng tính dục.
Sau mười bốn tuổi cánh cửa thứ ba mở ra. Nó không còn quan tâm tới con trai, con gái không là mối quan tâm nhiều hơn trong con gái. Chúng lễ phép, nhưng không quan tâm. Đó là lí do tại sao bất kì tình bạn nào xảy ra giữa bẩy tuổi và mười bốn tuổi là sâu nhất, vì tâm trí là đồng tính dục, và tình bạn như vậy không còn xảy ra lần nữa trong cuộc sống. Những người bạn đó vẫn còn là bạn mãi mãi; nó đã là mối nối sâu thế. Bạn sẽ trở thành bạn bè với mọi người nhưng điều đó sẽ còn là quen thuộc, không phải là hiện tượng sâu sắc xảy ra giữa bẩy và mười bốn tuổi.
Nhưng sau mười bốn tuổi con trai không còn quan tâm tới con trai. Nếu mọi thứ diễn ra bình thường, nếu nó không bị mắc kẹt ở đâu đó, nó sẽ quan tâm tới con gái. Bây giờ nó trở thành người dị dục – không chỉ quan tâm tới người khác, mà thực sự quan tâm tới người kia, vì khi một con trai quan tâm tới con trai, con trai có thể là người khác nhưng nó vẫn là con trai giống bản thân cậu ta, không đích xác là người khác. Khi con trai trở nên quan tâm tới con gái, bây giờ nó thực sự quan tâm tới cái đối lập, người khác thực. Khi con gái trở nên quan tâm tới con trai, bây giờ thế giới đi vào.
Năm thứ mười bốn là năm cách mạng lớn. Dục trở nên chín muồi, người ta bắt đầu nghĩ dưới dạng dục, mơ tưởng dục trở nên nổi bật trong mơ. Con trai trở thành Don Juan lớn, bắt đầu tán tỉnh. Thơ ca nảy sinh, lãng mạn. Nó đang đi vào thế giới.
Đến năm hai mươi mốt tuổi – nếu mọi sự diễn ra bình thường, và đứa trẻ không bị xã hội ép buộc làm cái gì đó phi tự nhiên – đến năm hai mươi mốt tuổi đứa trẻ trở nên quan tâm tới tham vọng nhiều hơn tới yêu. Nó muốn có xe Rolls Royce, lâu đài lớn. Nó muốn là người thành công, một Rockefeller, thủ tướng. Tham vọng trở nên nổi bật; ham muốn về tương lai, là người thành công. Làm sao để thành công, làm sao cạnh tranh, làm sao đi vào tranh đấu là toàn thể mối quan tâm của nó.
Bây giờ nó không chỉ đi vào trong thế giới tự nhiên, nó đang đi vào thế giới nhân loại, chợ búa. Bây giờ nó đang đi vào thế giới của điên. Bây giờ chợ trở thành thứ nổi bật nhất. Toàn thể con người nó đi hướng tới chợ: tiền, quyền, danh.
Nếu mọi thứ đi đúng – vì nó chẳng bao giờ đi đúng, tôi đang nói về hiện tượng tuyệt đối tự nhiên – đến tuổi hai mươi tám người không còn cố theo bất kì cách nào để đi vào cuộc sống phiêu lưu. Từ hai mươi mốt tới hai mươi tám người ta sống trong phiêu lưu; đến tuổi hai mươi tám người ta trở nên tỉnh táo hơn rằng mọi ham muốn không thể được hoàn thành. Có hiểu biết hơn rằng nhiều ham muốn là không thể được. Nếu bạn ngu, bạn có thể vẫn cứ theo đuổi chúng. Nhưng người thông minh, đến tuổi hai mươi tám thì đi vào cánh cửa khác. Họ trở nên quan tâm hơn tới an ninh và an nhàn, ít đi vào phiêu lưu và tham vọng. Họ bắt đầu lắng đọng. Hai mươi tám tuổi là kết thúc của thế giới hippie.
Vào tuổi hai mươi tám người hippies trở nên thẳng thắn, cách mạng không còn là cách mạng; họ bắt đầu lắng đọng, họ tìm cuộc sống thoải mái, chút ít số dư ngân hàng. Họ không muốn là Rockefeller; được kết thúc rồi, thôi thúc đó không còn có đó. Họ muốn ngôi nhà nhỏ, nhưng được thiết lập vững chãi, một chỗ ấm cúng để sống, có an ninh – để cho ít nhất chừng này họ bao giờ cũng có thể có: chút ít số dư ngân hàng. Họ đi tới công ti bảo hiểm quanh quãng hai mươi tám tuổi. Họ bắt đầu ổn định cuộc sống. Bây giờ kẻ lang thang không còn là kẻ lang thang. Anh ta mua nhà, bắt đầu sống… anh ta trở nên được văn minh hoá. Thế giới văn minh tới từ từ civis, công dân. Bây giờ anh ta trở thành một phần của thị trấn, thành phố, thể chế. Anh ta không còn là kẻ lang thang, không là người nay đây mai đó. Giờ anh ta không đi tới Kathmandu và Goa. Anh ta không đi đâu cả – được kết thúc, du hành đủ rồi, biết đủ rồi; giờ anh ta muốn định cư và nghỉ ngơi chút ít.
Đến tuổi ba mươi nhăm sinh lực đạt tới điểm omega. Vòng tròn đã hoàn thành một nửa và năng lượng bắt đầu sút giảm. Giờ người này không chỉ quan tâm tới an ninh và thoải mái, anh ta trở thành một Tory, chính thống. Anh ta trở nên không chỉ quan tâm tới cách mạng, anh ta trở thành người phản cách mạng. Giờ anh ta chống lại mọi thay đổi. Anh ta là người tuân thủ. Anh ta chống lại mọi cuộc cách mạng; anh ta muốn giữ nguyên trạng vì giờ anh ta đã ổn định cuộc sống, và nếu bất kì cái gì thay đổi toàn thể mọi sự sẽ đảo lộn. Giờ anh ta đang nói chống lại người hippies, chống lại người nổi dậy; giờ anh ta đã thực sự trở thành một phần của thể chế.
Và điều này là tự nhiên. Chừng nào cái gì đó chưa đi sai, người sẽ không vẫn là kẻ hippie mãi mãi. Đó đã là một pha, đi qua là tốt, nhưng bị mắc kẹt lại là xấu. Điều đó có nghĩa bạn vẫn còn bị mắc kẹt ở giai đoạn nào đó. Là đồng tính dục giữa bẩy và mười bốn tuổi là tốt, nhưng nếu người ta vẫn còn là đồng tính dục cho cả đời mình, anh ta đã không trưởng thành, anh ta không là người lớn. Đàn bà phải được tiếp xúc, đó là một phần của sự sống. Giới tính khác phải trở thành quan trọng vì chỉ thế bạn sẽ có khả năng biết sự hài hoà của các cái đối lập, xung đột, khổ, và cực lạc: đau khổ và cực lạc cả hai. Đó là việc huấn luyện, huấn luyện cần thiết.
Đến tuổi ba mươi nhăm người ta phải trở thành một phần của thế giới qui ước. Người ta bắt đầu tin vào truyền thống, vào quá khứ, vào Veda, Koran, Kinh Thánh. Người ta tuyệt đối chống lại thay đổi vì mọi thay đổi ngụ ý cuộc sống riêng của bạn sẽ bị quấy rối; giờ bạn có nhiều thứ để mất. Bạn không thể ủng hộ cách mạng – bạn muốn bảo vệ…. Người ta ủng hộ luật pháp và toà án và chính phủ. Người ta không còn là kẻ vô chính phủ; người ta ủng hộ cho chính phủ, qui tắc, qui chế, kỉ luật.
Đến tuổi bốn mươi hai mọi loại bệnh thể chất và tâm trí bùng phát, vì bây giờ sự sống đang sút giảm. Năng lượng đang chuyển hướng tới chết.
Như lúc bắt đầu năng lượng đã đi lên và bạn trở nên ngày càng sống động, mạnh mẽ, bạn đã trở nên ngày càng mạnh hơn – giờ chính cái đối lập xảy ra, bạn trở nên yếu đi mọi ngày.
Nhưng thói quen của bạn còn dai dẳng. Bạn đã ăn đủ cho tới tuổi ba mươi năm; giờ bạn vẫn tiếp tục thói quen của mình. Bạn sẽ bắt đầu tích mỡ. Giờ nhiều thức ăn là không được cần nữa. Nó đã được cần nhưng giờ nó không được cần vì sự sống đang chuyển hướng tới chết, nó không cần chừng nấy thức ăn. Nếu bạn liên tục chất vào bụng bạn như bạn đã làm trước đây, thế thì mọi loại ốm bệnh sẽ xuất hiện: cao huyết áp, đau tim, mất ngủ, ung bướu – tất cả chúng xảy ra quãng bốn hai tuổi. Bốn hai là một trong những điểm nguy hiểm nhất. Tóc bắt đầu rụng, trở thành hoa râm. Sự sống đang ngoặt vào chết.
Và gần độ tuổi bốn mươi hai tôn giáo bắt đầu trở thành quan trọng lần đầu tiên. Bạn có thể đã tìm hiểu chút ít đây đó về tôn giáo trước đây, nhưng bây giờ tôn giáo bắt đầu trở thành quan trọng lần đầu tiên – vì tôn giáo quan tâm sâu sắc tới chết. Bây giờ chết đang tiến tới và ham muốn đầu tiên về tôn giáo nảy sinh.
Carl Gustav Jung đã viết rằng trong cả đời mình ông ấy đã từng quan sát rằng những người tới ông ấy vào độ tuổi bốn mươi hay quãng đó bao giờ cũng đang có nhu cầu về tôn giáo. Nếu họ phát điên, thần kinh, bệnh tâm thần, họ không thể được giúp chừng nào họ chưa trở nên được bắt rễ sâu trong tôn giáo. Họ cần tôn giáo; nhu cầu cơ bản của họ là tôn giáo. Và nếu xã hội là trần tục và bạn không bao giờ được dạy về tôn giáo, khó khăn lớn nhất tới quãng độ tuổi bốn mươi hai, vì xã hội không cho bạn bất kì con đường để đạt tới nào, bất kì cửa nào, bất kì chiều hướng nào.
Xã hội là tốt khi bạn còn mười bốn tuổi, vì xã hội cho đủ về dục – toàn thể xã hội có tính dục; dục dường như là món hàng duy nhất bị ẩn trong mọi món hàng. Nếu bạn muốn bán xe tải mười tấn thế nữa bạn dùng đàn bà khoả thân, hay thuốc đánh răng – thế nữa. Xe tải hay thuốc đánh răng, điều đó không tạo ra khác biệt: một cô khoả thân bao giờ cũng mỉm cười đằng sau ở đó. Thực sự đàn bà được bán. Xe tải không được bán, thuốc đánh răng không được bán; đàn bà được bán. Và vì đàn bà tới, nụ cười của đàn bà cùng thuốc đánh răng, bạn phải mua thuốc đánh răng nữa. Mọi nơi dục được bán.
Cho nên xã hội này, xã hội trần tục này, là tốt cho thanh niên. Nhưng họ sẽ không còn trẻ mãi. Khi họ trở thành bốn mươi hai tuổi đột nhiên xã hội bỏ họ trong quên lãng. Họ không biết làm gì bây giờ. Họ dễ bị kích thích thần kinh, vì họ không biết, họ không bao giờ được huấn luyện, không kỉ luật nào đã được trao cho họ để đối diện chết. Xã hội đã làm cho họ sẵn sàng sống, nhưng không ai đã dạy họ trở nên sẵn sàng chết. Họ cần nhiều giáo dục về chết như họ cần giáo dục về sống.
Nếu như tôi được phép theo cách của tôi thế thì tôi sẽ phân chia các đại học thành hai phần: một phần cho người trẻ, và phần kia cho người già. Thanh niên sẽ tới học nghệ thuật về sự sống – dục, tham vọng, vật lộn. Thế rồi khi họ trở nên già và họ đạt tới dấu hiệu bốn mươi hai, họ sẽ lại quay về đại học để học về chết, Thượng đế, thiền – vì bây giờ các đại học cũ sẽ không còn giúp đỡ gì cho họ. Họ sẽ lại cần huấn luyện mới, kỉ luật mới, để cho họ có thể trở nên được bỏ neo vào pha mới sắp xảy ra cho họ.
Xã hội bỏ họ lại trong quên lãng; đó là lí do tại sao ở phương Tây có nhiều bệnh tinh thần thế. Nó không nhiều thế ở phương Đông. Tại sao? – vì phương Đông vẫn cho huấn luyện chút ít trong tôn giáo. Việc đó đã không biến mất hoàn toàn; dù giả, rởm thế nào, nó vẫn có đó, nó tồn tại, sắp xảy ra. Không còn ở chợ búa, không còn trong dòng đời hối hả, chỉ ngay bên cạnh, nhưng có ngồi đền. Khuất khỏi lối sống thông thường, nhưng dầu vậy nó có đó. Bạn phải bước vài bước và bạn có thể đi tới đó. Nó vẫn tồn tại.
Ở phương Tây tôn giáo không còn là một phần của sự sống. Quãng tuổi bốn mươi hai mọi người phương Tây đều trải qua các vấn đề tinh thần. Hàng nghìn kiểu loạn thần kinh xảy ra – và viêm loét. Viêm loét là dấu chân của tham vọng. Người tham vọng nhất định bị viêm loét dạ dầy: tham vọng ăn sâu, nó ăn bản thân nó. Và viêm loét không là gì ngoài việc ăn bản thân bạn. Bạn căng thẳng tới mức bạn đã bắt đầu ăn niêm mạc dạ dầy riêng của bạn. Bạn căng thẳng thế, dạ dầy của bạn căng thẳng thế, nó không bao giờ thả lỏng. Bất kì khi nào tâm trí căng thẳng dạ dầy lại căng thẳng. Viêm loét là dấu chân của tham vọng. Nếu bạn bị viêm loét điều đó chỉ ra bạn là người rất thành công.
Nếu bạn không bị viêm loét, bạn là người nghèo: cuộc sống của bạn đã là thất bại, bạn thất bại hoàn toàn. Nếu bạn bị đau tim lần đầu vào quãng bốn mươi hai, bạn là người thành công lớn: bạn ít nhất phải là bộ trưởng chính phủ, hay nhà công nghiệp giầu có, hay diễn viên nổi tiếng; bằng không, làm sao bạn sẽ giải thích cho đau tim? Đau tim là định nghĩa của thành công. Mọi người thành công sẽ bị đau tim. Họ phải vậy.
Toàn thể hệ thống bị nặng gánh với các yếu tố độc hại: tham vọng, ham muốn, tương lai, ngày mai – cái không bao giờ có đó. Bạn đã sống trong mơ. Bây giờ hệ thống của bạn không thể chịu đựng được điều đó thêm nữa. Và bạn vẫn còn căng thẳng vì tương lai tới mức căng thẳng này đã trở thành chính phong cách sống của bạn. Giờ nó là thói quen bắt rễ sâu.
Ở tuổi bốn mươi hai, lại một đột phá tới. Người ta bắt đầu nghĩ về tôn giáo, thế giới khác. Thế thì cuộc sống dường như là rất nhiều. Chút ít thời gian còn lại. Làm sao bạn có thể đạt tới Thượng đế, niết bàn, chứng ngộ? Do đó có lí thuyết tái sinh: đừng sợ, bạn sẽ lại được sinh ra, lặp đi lặp lại, và bánh xe sự sống sẽ liên tục chuyển động. Đừng sợ: có đủ thời gian, có đủ vĩnh hằng còn lại – bạn có thể đạt tới.
Đó là lí do tại sao ở Ấn Độ ba tôn giáo được sinh ra – Jaina giáo, Phật giáo và Hindu giáo – và họ không đồng ý trên bất kì điểm nào khác ngoại trừ tái sinh. Họ không đồng ý trên bất kì điểm nào khác. Ngay cả về một lí thuyết quan trọng như Thượng đế cũng không có sự đồng ý. Người Jaina nói không có Thượng đế, Phật tử nói không có Thượng đế…. Ngay cả về một lí thuyết quan trọng hơn Thượng đế, lí thuyết về hồn, atman – Phật tử nói không có atman, không có hồn. Các lí thuyết khác nhau thế! – thậm chí không có đồng ý trên nền tảng cơ bản: Thượng đế, cái ngã…. Nhưng tất cả họ đều đồng ý với lí thuyết về tái sinh. Phải có cái gì đó cho nó chứ.
Tất cả họ đều cần thời gian, vì để đạt tới Brahman – người Hindu gọi nó là Brahman – nhiều thời gian được cần. Đó là tham vọng lớn thế, và tại tuổi bốn mươi hai bạn trở nên quan tâm. Chỉ hai mươi tám năm còn lại.
Và đây chỉ là bắt đầu của mối quan tâm. Thực ra tại tuổi bốn mươi hai bạn lại trở thành đứa trẻ trong thế giới tôn giáo. Và chỉ hai mươi tám năm còn lại. Thời gian dường như quá ngắn, không đủ chút nào để đạt tới những chiều cao lớn như vậy – Brahman, người Hindu gọi nó vậy. Người Jaina gọi nó là moksha, tự do tuyệt đối khỏi mọi nghiệp quá khứ. Nhưng hàng nghìn và hàng triệu kiếp sống đã có đó trong quá khứ; trong vòng hai mươi tám năm làm sao bạn sẽ bao quát được? Làm sao bạn sẽ hoàn tác lại toàn thể quá khứ? Phần bao la thế có đó – các nghiệp xấu và tốt. Làm sao bạn sẽ lau sạch hoàn toàn các tội của bạn trong vòng hai mươi tám năm? Điều đó dường như là không đúng. Thượng đế đang đòi hỏi quá nhiều, điều đó là không thể được. Bạn sẽ cảm thấy thất vọng nếu chỉ hai mươi tám năm được trao cho bạn.
Và các Phật tử, người không tin vào Thượng đế, cũng không tin vào hồn – họ cũng tin vào tái sinh, niết bàn, chứng ngộ chung cuộc, rỗng toàn bộ. Khi bạn vẫn còn bị chất đầy với nhiều rác rưởi thế với nhiều kiếp sống thế, làm sao bạn sẽ dỡ gánh nặng trong vòng hai mươi tám năm? Điều đó là quá nhiều, dường như là nhiệm vụ không thể được. Tất cả họ đồng ý ở một điều, rằng tương lai nhiều hơn là được cần, thời gian nhiều hơn là được cần.
Bất kì khi nào bạn có tham vọng, thời gian là được cần. Và với tôi người tôn giáo là người không cần thời gian. Người đó được giải thoát ở đây và bây giờ, người đó đạt tới Brahman ở đây và bây giờ, người đó là mukta, được giải thoát, được chứng ngộ ở đây và bây giờ. Người tôn giáo không cần thời gian chút nào vì tôn giáo xảy ra trong khoảnh khắc vô thời gian. Nó xảy ra bây giờ, nó bao giờ cũng xảy ra bây giờ. Nó không bao giờ xảy ra khác đi, không có cách khác nào mà nó đã bao giờ xảy ra.
Ở tuổi bốn mươi hai thôi thúc đầu tiên nảy sinh, mơ hồ, không rõ ràng, lẫn lộn. Bạn thậm chí không nhận biết về cái gì đang xảy ra, nhưng bạn bắt đầu nhìn vào đền chùa với sự quan tâm sâu sắc. Đôi khi, nhân tiện, như một khách thăm tình cờ, bạn tới nhà thờ nữa. Đôi khi, có thời gian, không làm gì, bạn bắt đầu nhìn vào Kinh Thánh, cuốn sách bao giờ cũng tụ đầy bụi trên bàn. Mơ hồ, không đích xác rõ ràng, giống hệt đứa trẻ nhỏ mơ hồ về dục và bắt đầu chơi với cơ quan dục riêng của nó, chẳng biết nó đang làm cái gì. Một thôi thúc mơ hồ…. Đôi khi người ta ngồi một mình im lặng, đột nhiên cảm thấy an bình, không biết mình đang làm cái gì. Đôi khi người ta bắt đầu một mật chú được nghe từ thời thơ ấu. Bà già thường đọc nó; cảm thấy căng thẳng, người ta bắt đầu lặp lại nó. Người ta bắt đầu tìm, kiếm thầy, ai đó hướng dẫn bạn. Người ta nhận khai tâm, bắt đầu học mật chú, đôi khi lặp lại nó, thế rồi lại quên trong vài ngày, lại lặp lại…. Việc tìm kiếm mơ hồ, việc dò dẫm….
Đến tuổi bốn mươi chín việc tìm kiếm trở nên rõ ràng; phải mất bẩy năm cho việc tìm kiếm trở nên rõ ràng. Bây giờ quyết tâm nảy sinh. Bạn không còn quan tâm tới người khác, đặc biệt nếu mọi thứ đã đi đúng – và tôi phải lặp đi lặp lại điều này vì nó không bao giờ đi đúng – vào tuổi bốn mươi chín người ta trở nên không quan tâm tới đàn bà. Đàn bà trở nên không quan tâm tới đàn ông – việc mãn kinh, năm thứ bốn mươi chín…. Người không cảm thấy thích dục. Toàn thể điều này có vẻ như hơi chút chưa trưởng thành, toàn thể điều này có vẻ hơi chút chưa chín chắn.
Nhưng xã hội có thể gây áp lực…. Ở phương Đông họ đã từng chống lại dục và họ đã kìm nén dục. Khi cậu con trai này mười bốn tuổi họ đang kìm nén dục, và họ muốn tin rằng con trai mình vẫn là đứa trẻ: nó không nghĩ về con gái. Những đứa con trai khác, bọn ở trong cùng khu phố thì có thể nghĩ, nhưng không bao giờ là con trai bạn; nó hồn nhiên, như đứa trẻ, như thiên thần. Và nó có vẻ rất hồn nhiên, nhưng điều đó là không đúng: nó mơ tưởng. Con gái đã đi vào ý thức của nó, phải đi vào chứ – điều đó là tự nhiên – và nó phải che giấu điều đó. Nó bắt đầu thủ dâm, và nó phải che giấu điều đó. Nó có các giấc mơ ướt quần và nó phải che giấu điều đó.
Ở phương Đông con trai mười bốn tuổi trở nên mặc cảm. Cái gì đó sai đang xảy ra – chỉ với nó, vì nó không thể biết rằng mọi người ở mọi nơi đều đang làm cùng việc đó. Và nhiều thứ được mong đợi ở nó – rằng nó phải vẫn còn là thiên thần, trong trắng, không nghĩ về con gái, thậm chí không mơ về con gái. Nhưng nó đã trở nên quan tâm – xã hội đang kìm nén.
Ở phương Tây việc kìm nén này đã biến mất, nhưng kìm nén khác đã tới – và điều này phải được hiểu, vì đây là cảm giác của tôi, rằng xã hội không bao giờ có thể là không kìm nén. Nếu nó thay đổi kìm nén này, lập tức nó bắt đầu kìm nén khác. Bây giờ kìm nén gần tuổi bốn mươi chín ở phương Tây: mọi người bị ép buộc vẫn còn trong dục, vì toàn thể giáo huấn nói, “Bạn đang làm gì? – người có thể có khả năng giao hợp cho tới tuổi chín mươi!” Những người có thẩm quyền lớn đang nói điều đó. Và nếu bạn không có khả năng đó, và bạn không quan tâm, bạn bắt đầu cảm thấy mặc cảm. Tại tuổi bốn mươi chín người ta bắt đầu cảm thấy mặc cảm rằng anh ta không làm tình được nhiều như anh ta đáng phải làm.
Và có những thầy giáo liên tục dạy: Điều này là vô nghĩa. Bạn có thể làm tình, bạn có thể làm tình cho tới tuổi chín mươi. Liên tục làm tình đi. Và họ nói nếu bạn không làm tình bạn sẽ mất năng lực. Nếu bạn tiếp tục làm tình, thế thì các bộ phận của bạn tiếp tục vận hành. Nếu bạn dừng lại, thế thì chúng sẽ dừng lại. Và một khi bạn dừng dục, sinh lực sẽ hạ xuống, bạn sẽ chết sớm.
Nếu chồng dừng lại, vợ sẽ truy hỏi anh ta: Anh làm gì vậy? Nếu vợ dừng lại chồng sẽ truy hỏi cô ta: Việc này là ngược lại với các nhà tâm lí, và việc này có thể tạo ra suy đồi nào đó!
Ở phương Đông chúng ta đã làm một điều ngu xuẩn, và ở phương Tây cũng thế vào những ngày cổ đại họ đã làm cùng điều ngu xuẩn. Chính việc chống lại tôn giáo là để đứa trẻ mười bốn tuổi trở nên có năng lực dục – và nó trở nên có năng lực dục tự nhiên thế. Đứa trẻ không thể làm được bất kì cái gì, điều đó ở bên ngoài kiểm soát của nó. Nó có thể làm được gì? Làm sao nó thể làm được điều đó? Và mọi giáo huấn về brahmacharya ở tuổi mười bốn là ngu xuẩn. Bạn đang kìm nén. Nhưng những người có thẩm quyền già, các truyền thống, các guru, các rishi, các nhà tâm lí học già và những người tôn giáo – tất cả họ đều chống lại, toàn thể giới có thẩm quyền chống lại. Đứa trẻ bị kìm nén. Mặc cảm được tạo ra. Tự nhiên không được phép.
Bây giờ chính điều đối lập đang xảy ra ở đầu kia. Vào tuổi bốn mươi chín các nhà tâm lí học đang ép buộc mọi người tiếp tục làm tình; bằng không bạn sẽ mất sự sống. Và vào tuổi bốn mươi chín… như tại tuổi mười bốn dục nảy sinh tự nhiên, cũng vậy ở tuổi bốn mươi chín nó tự nhiên sút giảm. Nó phải vậy, vì mọi vòng tròn phải là đầy đủ.
Từ “Y như vậy”, Ch.10 Chỉ đồng tiền nhỏ
