Osho ơi, chẳng phải là sự sống đôi khi là đáng ngạc nhiên hơn nhiều so với bản thân hư cấu đó sao?
Praghosh,
Không chỉ đôi khi mà bao giờ cũng vậy. Hư cấu chỉ là phản xạ của sự sống – làm sao chúng có thể là đáng ngạc nhiên hơn được? Không hư cấu nào có tính hư cấu như bản thân sự sống; sự sống được làm từ chất liệu có tên là mơ. Do đó người huyền bí nói sự sống là ảo tưởng, maya, ảo ảnh. Nó là huyền, không thăm dò được, vô hạn, vô thuỷ vô chung.
Cho nên tôi sẽ không nói rằng chỉ đôi khi nó gây ngạc nhiên; từng khoảnh khắc của nó đều là điều ngạc nhiên, nhưng bạn không cảm thấy điều đó. Bạn cảm thấy nó chỉ thỉnh thoảng khi cái gì đó thực sự phi thường xảy ra và bạn bị choáng trong việc thức tỉnh. Chỉ thế thì bạn mới hiểu rằng sự sống đáng ngạc nhiên hơn nhiều – vì bạn ngủ say. Chừng nào cái gì đó lạ thường, rất kì dị, rất ấn tượng xảy ra, và bạn bị rung chuyển và choáng vào tận chút ít nhận biết, chỉ thế thì bạn mới thấy sự sống là phép màu làm sao, nó chứa biết bao ngạc nhiên.
Nhưng với chư phật từng khoảnh khắc sự sống đều là điều ngạc nhiên, vì chính từng khoảnh khắc là mới mẻ, làm mới bản thân nó. Mọi thứ là phi thường nếu bạn tỉnh táo, nếu bạn đủ nhạy cảm, nếu bạn là mở đủ. Thế thì toàn thể sự sống, từ cái trần tục tới cái cao nhất, toàn thể sự sống là huyền tới mức bạn bao giờ cũng trong ngạc nhiên. Điều đó tuỳ vào sự nhạy cảm của bạn, điều đó tuỳ vào nhận biết của bạn, điều đó tuỳ và cách bạn có ý thức.
Một Thiền sư được hỏi, “Thầy thường làm gì trước khi thầy trở nên chứng ngộ?”
Ông ấy nói, “Ta thường chẻ củi và mang nước từ giếng về nhà thầy ta.”
Người hỏi hỏi, “Và bây giờ thầy đã trở nên chứng ngộ, thầy làm gì?”
Ông ấy nói, “Ta chẻ củi và mang nước.”
Người hỏi hiển nhiên phân vân. “Thế thì khác biệt là gì? Thầy đã thường chẻ củi và mang nước, thầy vẫn chẻ củi và vẫn mang nước – thế thì khác biệt là gì?”
Thầy cười. Ông ấy nói, “Khác biệt là vô hạn! Trước đây ta đơn giản chẻ củi mà không biết cái đẹp bao quanh ta. Giờ chẻ củi không còn như trước vì ta không còn như trước. Mắt ta không còn như trước, tim ta đập theo nhịp khác – tim ta đập cùng tim của cái toàn thể. Có đồng bộ, có hài hoà.
“Mang nước từ giếng về thì vẫn thế từ bên ngoài, nhưng bên trong ta đã trở nên khác toàn bộ. Ta là người mới, ta lại được sinh ra! Giờ ta có thể nhìn theo chiều sâu, ta có thể nhìn vào chính cốt lõi của mọi vật, và từng hòn sỏi đã trở thành kim cương, và từng tiếng hót của chim không là gì ngoài lời gọi từ Thượng đế, và bất kì khi nào hoa nở, Thượng đế nở hoa cho ta. Nhìn vào mắt mọi người ta đang nhìn vào mắt của Thượng đế. Vâng, trên bề mặt ta đang tiến hành cùng hoạt động, nhưng vì ta không là cùng người cũ thế giới không là cùng thế giới cũ.”
Bắt đầu trở nên tỉnh táo hơn chút đi và quan sát mọi vật, và bạn sẽ ngạc nhiên. Sự sống là huyền, không thể giải thích được – sự sống là ngớ ngẩn. Bạn không thể chứng minh được bất kì cái gì dù ủng hộ hay chống đối.
Tertullian nói: Tôi tin Thượng đế vì Thượng đế là ngớ ngẩn – credo quia absurdum. Tại sao tôi tin vào Thượng đế? – vì Thượng đế là ngớ ngẩn! Không logic nào có thể chứng minh được ngài, không logic nào có thể bác bỏ được ngài. Đó là chuyện tình. Và sự sống là rất vui cười vì nó là cả rất nực cười nữa.
Nếu bạn trở nên tỉnh táo chút ít bạn sẽ thấy yêu, ánh sáng, tiếng cười ở mọi nơi!
Tương truyền khi Bố Đại đạt tới chứng ngộ ông ấy bắt đầu cười. Ông ấy đã sống ít nhất ba mươi năm sau đó; ông ấy liên tục cười trong ba mươi năm. Ngay cả khi ngủ các đệ tử của ông ấy vẫn nghe thấy tiếng cười khúc khích của ông ấy. Toàn thể thông điệp của ông ấy cho thế giới là tiếng cười; ông ấy đi từ thị trấn này sang thị trấn khác chỉ cười. Ông ấy sẽ đứng ở chợ này, thế rồi chợ khác, chỉ cười, và mọi người sẽ tụ tập lại. Tiếng cười của ông ấy có cái gì đó của cõi bên kia – tiếng cười của vị phật. Ông ấy nổi tiếng ở Nhật Bản là ‘Phật cười’.
Tiếng cười của ông ấy có tính lây nhiễm tới mức bất kì ai đã nghe thấy nó đều sẽ bắt đầu cười. Chẳng mấy chốc toàn thể chợ sẽ cười; các đám đông sẽ tụ lại và họ sẽ hỏi ông ấy, “Cho chúng tôi vài chỉ dẫn.”
Ông ấy sẽ nói, “Chẳng có gì nhiều đâu, chừng này là đủ. Nếu ông có thể cười, nếu ông có thể cười một cách toàn bộ, đó là thiền.”
Tiếng cười đã là phương cách của ông ấy. Tương truyền nhiều người đã trở nên chứng ngộ qua tiếng cười của Bố Đại. Đó đã là phương pháp thiền duy nhất của ông ấy: cười và giúp mọi người cười.
Quan sát sự sống, và bạn sẽ ngạc nhiên.
Một người Scot, một người Italy và một người Do Thái đang ăn tối cùng nhau trong một nhà hàng sang trọng. Khi hoá đơn đưa tới, người Scot mau lẹ tuyên bố rằng anh ta sẽ nhận nó.
Bây giờ điều này là không thể được! “Người Scot mau lẹ tuyên bố rằng anh ta sẽ nhận nó.” Bạn có thể tin được điều đó không? Điều đó là có thể được không? Nó chưa bao giờ xảy ra, nó sẽ không xảy ra – nhưng hôm đó nó đã xảy ra.
Ngày hôm sau, báo chí đăng dòng tiêu đề: “Nghệ sĩ múa rối người Do Thái bị bắn chết trong nhà hàng.”
McLeod và vợ anh ta tới thăm một trong những bãi đáp máy bay dã chiến nơi họ phải trả năm mươi đô la cho một lần đi máy bay quanh thị trấn. Một cách tự nhiên anh ta sẽ không chi tiền mãi cho tới khi phi công tiến tới anh ta.
“Tôi sẽ đưa ông và vợ ông bay lên mà không mất gì,” anh ta nói. “Nó sẽ là chuyến đi dữ dội – nhưng nếu ông và vợ ông thốt ra một âm thanh thôi, trong khi chúng ta đang ở trên đó, thế thì giá là gấp đôi.”
McLeod chấp nhận thách thức này và họ bay lên. Đó thực sự là chuyến đi dữ dội – nhào xuống, nhào lên, lật ngược. Chung cuộc họ hạ cánh.
“Ông thắng,” viên phi công nói. “Không lời nào từ ông.”
“Không,” người Scot nói. “Nhưng tôi gần nói ra khi vợ tôi rơi ra.”
Cứ nhìn mọi người mà xem! Và từng người đều là hư cấu, và từng người đều mang nhiều chuyện thế trong lòng. Yêu mọi người, tìm kiếm hồn của họ, và bạn sẽ không cần đi xem phim và bạn sẽ không cần đọc tiểu thuyết. Từng người chứa nhiều tiểu thuyết và nhiều phim, nhưng chúng ta không nghe mọi người. Chúng ta không nhìn mọi người mặt đối mặt, chúng ta không cầm tay họ, chúng ta không cho phép họ mở lòng.
Lần đầu tiên nhân loại đã trở nên rất đóng. Từng người đang sống trong cuộc sống không cửa sổ, hoàn toàn bị bao kín. Mở ra đi! Đẩy cửa ra vào và cửa sổ mở ra. Để gió và mưa và ánh mặt trời bước vào. Để mọi người vào trong bạn và bạn vào trong cuộc sống của mọi người. Đó là cách duy nhất để trở nên nhận biết về huyền mênh mông của sự sống. Và nhận biết về huyền của sự sống là nhận biết về Thượng đế.
Một hôm Vua Arthur quyết định đi tìm Chén Thánh, nhưng ông ấy ngần ngại bỏ lại hiệp sĩ của mình, Ngài Lancelot, cùng vợ của ông ấy, hoàng hậu Guinevere, thế là ông ấy đi hỏi Merlin khôn ngoan để xin lời khuyên. Merlin bảo ông ấy cho ông ta vài ngày suy nghĩ kĩ.
Vài ngày sau Vua Arthur trở lại gặp Merlin người tự hào chỉ cho ông ấy phát minh mới của ông ta – đai trinh tiết. Phân vân, Vua Arthur nhìn nó và nói, “Nhưng cái này không tốt – nó có lỗ ở sai chỗ! ”
Merlin nói, “Không, không! Bệ hạ cứ xem cái này.” Và ông ta lấy một chiếc bút chì và cho nó vào trong lỗ. Bút chì bị gãy làm đôi.
Vua Arthur cực kì vui sướng và ra về với đai này. Sau khi đeo nó vào vợ mình ông ấy khởi hành đi tìm Chén Thánh, tâm trí ông ấy an bình về Guinevere và Ngài Lancelot.
Nhiều tuần sau ông ấy trở về – và lập tức tập hợp tất cả các hiệp sĩ của mình trong sân lâu đài và ra lệnh họ kéo quần xuống. Trông lạ chưa kìa, mọi hiệp sĩ đều bị thiến ngoại trừ một người ở cuối hàng, Ngài Lancelot.
Vua Arthur, đau lòng vì đã nghi ngờ hiệp sĩ hào hiệp của mình – người duy nhất đã gìn giữ danh dự cho hoàng hậu Guinevere – đi tới ông kia và nói, “Ta thành tâm xin lỗi. Ông là hiệp sĩ mà ta đã nghi ngờ nhiều nhất, nhưng thực ra ông là người trung thành nhất. Ta sẽ ban cho ông bất kì cái gì ông hỏi xin. Nói điều mà ông muốn đi.”
Và Ngài Lancelot ú ớ, “Mm mm mm….”
Từ “Tĩnh lặng và biết”, Ch.5 Quan sát điều này! Lạ hơn hư cấu
