Theo đuổi hạnh phúc

Bí mật lớn nhất của sự sống – và bao giờ cũng nhớ điều đó – là ở chỗ sự sống là món quà. Bạn đã không xứng đáng với nó ngay chỗ đầu tiên. Nó không phải là quyền của bạn. Nó đã được trao cho bạn, bạn đã không kiếm được nó. Một khi bạn hiểu điều này, nhiều thứ sẽ trở thành rõ ràng.

Nếu sự sống là món quà thế thì mọi thứ thuộc về sự sống sẽ là món quà. Hạnh phúc, yêu, thiền – mọi thứ là đẹp đều sẽ là món quà từ điều linh thiêng, từ cái toàn thể. Bạn không thể xứng đáng với nó theo bất kì cách nào và bạn không thể ép buộc sự tồn tại làm cho bạn hạnh phúc, hay làm cho bạn yêu thương, hay làm cho bạn có tính thiền. Chính nỗ lực đó là của bản ngã. Chính nỗ lực đó tạo ra khổ. Chính nỗ lực đó chống lại bạn. Chính nỗ lực đó đã phá huỷ bạn – nó là tự tử.

Trong hiến pháp Mĩ có một quyền, một quyền cơ bản – và họ gọi nó là quyền nền tảng cơ bản – theo đuổi hạnh phúc. Không thể nào theo đuổi hạnh phúc. Không ai đã bao giờ theo đuổi được nó. Người ta phải chờ đợi nó. Và nó không phải là quyền chút nào. Không toà án pháp lí nào có thể ép buộc bạn là hạnh phúc hay ép buộc hạnh phúc vào bạn. Không bạo lực chính phủ nào có khả năng làm cho bạn hạnh phúc. Không quyền lực nào có thể làm bạn hạnh phúc.

Những người sáng lập đã phạm phải sai lầm rất sâu. Dường như Jefferson đã không biết mấy về hạnh phúc. Các chính khách không thể biết – họ là những người bất hạnh nhất trên trái đất. Jefferson đã thêm quyền này cho hiến pháp Mĩ, và bạn sẽ ngạc nhiên rằng vì điều này, chính việc nói ra lời về nó, nước Mĩ đã trở thành một trong những nước bất hạnh nhất trên thế giới đã bao giờ có. … Vì chính ý tưởng rằng bạn có thể theo đuổi hạnh phúc, rằng bạn có thể xứng đáng với nó, rằng bạn có thể đòi hỏi nó, rằng bạn có quyền là hạnh phúc, là ngu xuẩn. Không ai có quyền là hạnh phúc. Bạn có thể hạnh phúc, nhưng không có gì giống như quyền về nó. Và nếu bạn nghĩ rằng nó là quyền của bạn, bạn sẽ liên tục bỏ lỡ, vì bạn đã bắt đầu nhìn theo hướng sai từ chính lúc ban đầu.

Tại sao nó là vậy? Nếu sự sống là món quà, mọi thứ thuộc về và là bản chất với sự sống sẽ là món quà. Bạn có thể đợi nó, bạn có thể có tính cảm nhận nó, bạn có thể vẫn còn trong tâm trạng buông xuôi, chờ đợi, kiên nhẫn, nhưng bạn không thể đòi hỏi, và bạn không thể ép buộc.

Emile Coue tỉnh táo hơn Jefferson. Emile Coue đã khám phá ra một luật ông ấy gọi là Luật hiệu ứng ngược. Có những thứ nào đó mà, nếu bạn cố làm, bạn sẽ hoàn tác lại. Nếu bạn không cố làm chúng, bạn có thể có khả năng làm chúng. Chính nỗ lực dẫn bạn tới hiệu ứng ngược. Chẳng hạn, ngủ. Bạn muốn đi ngủ – bạn có thể làm gì? Mọi người có quyền nền tảng để ngủ, nhưng bạn có thể làm gì? Bạn có thể yêu cầu cảnh sát tới và giúp được không? Bạn có thể làm gì khi bạn không cảm thấy muốn đi ngủ? Bất kì cái gì bạn làm đều sẽ quấy rối bạn vì chính nỗ lực này làm việc chống lại ngủ. Ngủ là vô nỗ lực. Khi bạn đơn giản thảnh thơi, không làm gì, dần dần bạn trôi giạt vào giấc ngủ. Bạn không thể bơi tới nó – bạn trôi giạt. Bạn không thể làm bất kì nỗ lực có ý thức nào.

Và đây là vấn đề với mọi người bị mất ngủ, chứng mất ngủ. Mọi người bị mất ngủ đều có trình tự của họ. Họ làm những thứ nào đó để làm cho giấc ngủ tới với họ. Và đó là chỗ họ bỏ lỡ, đó là chỗ mọi thứ đi sai. Làm sao bạn có thể ép buộc được giấc ngủ? Bạn càng ép buộc bạn càng sẽ có đó – nhận biết, tỉnh táo, ý thức. Mọi nỗ lực sẽ làm cho bạn nhận biết hơn, tỉnh táo hơn, và giấc ngủ sẽ bị gạt ra.

Bạn làm gì khi bạn muốn đi ngủ? Bạn không làm gì cả. Bạn đơn giản đợi, trong tâm trạng yên tĩnh. Bạn đơn giản cho phép giấc ngủ tới với bạn – bạn không thể ép buộc nó. Bạn không thể đòi hỏi, bạn không thể nói, “Tới đi!” Với mắt nhắm, trong phòng tối, trên gối, bạn đơn giản đợi… và chờ đợi, bạn bắt đầu trôi giạt. Như mây lướt qua, trôi giạt, bạn trôi giạt dần dần từ tâm trí ý thức vào vô thức.

Bạn mất mọi kiểm soát. Bạn phải mất kiểm soát; bằng không bạn không thể đi vào giấc ngủ, vì phần kiểm soát là tâm trí có ý thức. Nó phải cho phép. Kiểm soát phải bị bỏ lại hoàn toàn. Thế thì – bạn không biết khi nào và tại sao và thế nào – giấc ngủ tới với bạn. Chỉ đến sáng bạn trở nên nhận biết rằng bạn đã ngủ, và bạn đã ngủ ngon. Chín mươi chín phần trăm những người bị mất ngủ tạo ra phiền phức riêng của họ. Tôi đã không bắt gặp nhiều hơn một phần trăm những người mất ngủ mà thực sự khổ từ cái gì đó trong hoá chất thân thể họ. Chín mươi chín phần trăm đơn giản là khổ vì họ không biết Luật hiệu ứng ngược của Emile Coue. Họ là những người theo Jefferson; họ nghĩ giấc ngủ là quyền.

Trong sự sống, trên bề mặt, ở chợ búa, quyền tồn tại. Khi bạn đi sâu hơn, quyền biến mất. Khi bạn đi sâu hơn, quà xuất hiện. Đây là một trong những điều cơ bản nhất bao giờ cũng phải nhớ: bạn đã không có sự sống xứng đáng, và sự sống có đó! Tuyệt đối không xứng đáng, bạn đang sống, với năng lượng vô cùng – sống động!

Làm sao điều đó xảy ra? Và nếu sự sống có thể xảy ra mà không có xứng đáng với nó, không có bất kì quyền nào với nó, tại sao không hạnh phúc? Tại sao không yêu? Tại sao không cực lạc? Tất cả chúng có thể xảy ra, nhưng bạn phải hiểu luật này. Luật này là: không cố một cách trực tiếp. Hạnh phúc không thể được theo đuổi. Nó có thể được thuyết phục. Thuyết phục là gián tiếp. Nó không phải là tấn công. Bạn đi, nhưng không trực tiếp, vì khi bạn trực tiếp bạn có tính lấn lướt. Không cái gì là trực tiếp như bạo hành. Và không cái gì là bạo hành như sự trực tiếp.

Sự sống đi theo đường tròn, không đi thẳng. Trái đất đi quanh mặt trời. Mặt trời đi quanh mặt trời lớn hơn nào đó. Các thiên hà di chuyển, toàn thể vũ trụ di chuyển theo vòng tròn. Mùa vụ chuyển theo vòng tròn. Thời thơ ấu, thanh niên, tuổi già chuyển theo vòng tròn. Toàn thể sự sống có tính vòng tròn, nó không bao giờ đi thẳng. Nó không giống mũi tên lao thẳng tới mục tiêu. Mũi tên là phát minh của người. Trong sự sống không cái gì giống mũi tên. Mũi tên là tâm trí bạo hành của người. Mũi tên chọn đi tắt ngắn nhất giữa hai điểm. Mũi tên là trong vội vàng lớn, dường như là quá ý thức tới thời gian. Nhưng Thượng đế không vội vàng.

Mới hôm nọ tôi đã đọc một cuốn sách nhỏ từ người mến mộ Jesus – chín mươi chín phần trăm vô nghĩa, nhưng một phần trăm thực sự hay! Và ngay cả nếu cái gì đó là một phần trăm hay thì nó cũng là nhiều thế, vì nếu bạn đi tới những nhà thượng đế học Ki tô giáo, họ một trăm phần trăm là vô nghĩa. Một phần trăm có nghĩa thì tôi yêu thích. Phần đó nói, “Vội vã giết chết! Hấp tấp là phí hoài.” Và Thượng đế không vội vã. Ngài đi với kiên nhẫn vô hạn. Thượng đế là kẻ rong chơi, ngài lang thang. Thực ra, Thượng đế chẳng đi đâu cả – ngài đã ở đó rồi. Cho nên không có mục đích. Mũi tên đang múa lòng vòng. Nó không định đi tới bất kì mục tiêu nào – không có mục tiêu. Chỉ hiện hữu là mục tiêu. Cho nên Thượng đế đi vẩn vơ như hương thơm của hoa toả ra trong đêm hè – chỉ loanh quanh, không đâu mà đi.

Và Thượng đế có kiên nhẫn vô hạn. Ngài làm việc với sự chăm sóc, và theo cách rất gián tiếp. Ngài tạo ra em bé, và mất chín tháng – ngài dường như không có bất kì chuyên gia hiệu quả nào quanh mình. Điều này đã diễn ra trong hàng triệu năm, và ngài đã không học bất kì cái gì; bằng không ngài chắc đã xoay xở tạo ra những công cụ tốt hơn để cho em bé có thể được tạo ra trong vòng chín phút. Tại sao lại chín tháng? Và từ chính lúc bắt đầu ngài đã làm cùng một điều; ngài đã không học bất kì cái gì. Ngài đáng phải hỏi các chuyên gia, đặc biệt là những chuyên gia hiệu quả. Họ sẽ chỉ cho ngài cách sinh sản, cách sinh đẻ trên qui mô số đông, và không phí nhiều thời gian thế – chín tháng cho mỗi em bé!

Nhưng điều đó không chỉ với em bé – với hoa ngài cũng chăm sóc vô hạn; với chim, ngay cả với một nhành cỏ ngài cũng chăm sóc vô hạn và để thời gian. Ngài không vội vã. Thực ra dường như ngài không nhận biết về thời gian chút nào. Ngài tồn tại vô thời gian. Nếu bạn muốn hiện hữu cùng ngài, đừng vội vàng; bằng không bạn sẽ bỏ qua ngài. Ngài bao giờ cũng sẽ la cà ở đây và bây giờ, và bạn bao giờ cũng sẽ đi đâu đó và lúc này lúc khác. Bạn bao giờ cũng sẽ như mũi tên, còn ngài không giống mũi tên.

Và hiện hữu cùng Thượng đế là việc là hạnh phúc, hiện hữu cùng Thượng đế là hiện hữu sống động, hiện hữu cùng Thượng đế là ở trong thiền.

Nhưng toàn thể huấn luyện của người là làm sao làm mọi thứ thật nhanh. Tốc độ trong bản thân nó dường như là có giá trị. Nó không phải vậy. Trong bản thân nó, nó có thể tạo ra chỉ tính điên – và nó đã tạo ra tính điên.

Vận động một cách gián tiếp. Và gián tiếp là gì?

Tôi thường biết một ông già bao giờ cũng phàn nàn, bao giờ cũng gắt gỏng. Mọi thứ là sai – ông ấy là người chỉ trích bẩm sinh. Và tất nhiên như người chỉ trích khổ, ông ấy khổ, vì đôi khi trời quá nóng, và đôi khi trời lại quá lạnh, và đôi khi trời mưa quá nhiều, và đôi khi trời chẳng mưa chút nào. Mọi mùa, suốt cả năm, ông ấy khổ. Tâm trí phủ định, thái độ phủ định – và ông ấy liên tục đi tìm việc là hạnh phúc, liên tục làm mọi nỗ lực để được mãn nguyện và được thoả mãn. Nhưng tôi đã không thấy người nào nhiều bất mãn hơn ông ấy; ông ấy là chính người hiện thân của khổ, không thoả mãn, bất mãn. Trong mắt ông ấy không có gì ngoài bất mãn. Trên mặt ông ấy nhiều vết nhăn của căng thẳng và bất mãn, mọi càu nhàu của cả đời ông ấy đã được viết ở đó.

Nhưng đột nhiên một hôm ông ấy đã thay đổi. Ông ấy đã sắp sáu mươi và ngày hôm sau là ngày sinh của ông ấy; mọi người tới mừng ông ấy, và họ không thể tin được vào mắt mình – ông ấy đã thay đổi bất thần thế, trong đêm. Ai đó cũng nói với tôi về điều đó, cho nên tôi sang nhà ông ấy để tìm hiểu, vì đây đã là cuộc cách mạng! Cách mạng Nga chẳng là gì so với nó. Cách mạng Trung Quốc cũng chẳng là gì khi so với nó. Cuộc cách mạng! Trong sáu mươi năm người này đã huấn luyện cho bản thân mình về bất mãn. Làm sao, đột nhiên…? Cái gì đã xảy ra, phép màu nào vậy? Tôi đã không thể tin được rằng ngay cả Jesus có thể làm được phép màu như vậy, điều đó đã là không thể được, vì bạn không bao giờ nghe thấy trong Kinh Thánh…. Jesus đã chữa cho người mù, ông ấy đã chữa cho người điếc và người câm, ông ấy thậm chí còn chữa cho người chết, nhưng bạn không nghe nói một câu chuyện nào về Jesus chữa cho bất kì ai khỏi bất mãn. Điều đó là không thể được.

Tôi đã hỏi ông già này – ông ta thực sự hạnh phúc, sôi lên với hạnh phúc – tôi nói, “Cái gì đã xảy ra cho ông?”

Ông ấy nói, “Thế là đủ rồi! Trong sáu mươi năm tôi đã cố là hạnh phúc và đã không thể làm được, cho nên đêm qua tôi đã quyết định: Giờ quên về nó đi; không bận tâm về hạnh phúc, chỉ sống. Và tôi ở đây, hạnh phúc.”

Ông ấy đã theo đuổi hạnh phúc trong sáu mươi năm. Nếu bạn theo đuổi, bạn sẽ trở nên ngày càng bất hạnh hơn. Bạn đang đi thẳng, như mũi tên, và Thượng đế không tin vào lối tắt. Bạn sẽ đạt tới mục tiêu của bạn, nhưng hạnh phúc sẽ không có đó.

Hàng triệu người đạt tới mục tiêu của họ: họ đã muốn thành công, họ thành công – nhưng bất hạnh. Họ đã muốn là giầu, họ giầu – nhưng bất hạnh. Họ càng giầu, họ càng trở nên bất hạnh, vì bây giờ ngay cả hi vọng này cũng bị mất. Họ đã nghĩ rằng khi họ trở nên giầu họ chắc sẽ hạnh phúc; giờ họ giầu, còn hạnh phúc – họ không thể thấy bất kì dấu hiệu nào của nó ở bất kì đâu. Bây giờ, cùng với bất hạnh, vô vọng cũng lắng đọng.

Người nghèo không bao giờ vô vọng, người giầu bao giờ cũng vô vọng. Và nếu bạn thấy người giầu còn chưa vô vọng, chắc chắn người đó còn chưa giầu. Vô vọng là biểu tượng của việc là giầu. Người nghèo có thể hi vọng. Hàng triệu thứ có đó mà người đó đã không có được. Người đó có thể mơ, người đó có thể hi vọng rằng khi những thứ này có đó người đó sẽ đạt tới mục tiêu. Thế thì mọi thứ là được, người đó sẽ hạnh phúc.

Người này theo đuổi hạnh phúc trong sáu mươi năm. Đến sáu mươi chết đang tới gần hơn, và ông ấy phải đã cảm thấy nó đêm đó, vì bất kì khi nào ngày sinh tới, một cảm giác tinh tế về chết nảy sinh. Để đè nén cảm giác đó chúng ta tổ chức mừng ngày sinh. Bất kì khi nào ngày sinh tới, vào ngày đó không thể nào quên được chết. Để giúp bạn quên đi, bạn bè tới và chúc mừng bạn và họ nói, “Đây là ngày sinh của bạn.” Mọi ngày sinh là ngày chết, vì một năm nữa đã trôi qua, chết đang tới gần. Thực ra ngày sinh không phải là ngày sinh, không thể thế được – chết đang tiến tới, chết đang tới gần hơn. Thời gian đang tuột đi nhanh chóng qua các ngón tay. Chính trái đất mà chúng ta đang đứng trên cũng đang bị kéo đi xa. Bạn sẽ sớm ở trong vực thẳm. Ngày sinh là ngày chết. Để che giấu nó, để kìm nén nó, xã hội đã tạo ra thủ đoạn. Mọi người sẽ tới với hoa và quà để giúp bạn quên đi rằng chết đang tới gần hơn – và họ gọi nó là ngày sinh.

Ông ấy đã trở thành sáu mươi tuổi. Sáng tiếp sau ngày sinh đã tiến tới. Ông ấy phải đã cảm thấy, ông ấy phải đã nghe thấy âm thanh, tiếng bước chân của chết đâu đó xung quang… cái bóng. Và ông ấy đã quyết định: thế là đủ. Mình đã theo đuổi lâu rồi – gần cả đời mình đã bị phí hoài trong việc cố được mãn nguyện, và mình có thể không hiện hữu, cho nên bây giờ mình sẽ làm khác đi. Ông già này nói, “Tôi đang hiện hữu ở đây bây giờ. Tôi đã không bao giờ được mãn nguyện thế như tôi hôm nay, tuyệt đối mãn nguyện. Không có bất mãn, không có bất hạnh.”

Trong chính việc tìm kiếm bạn tạo ra bất hạnh. Khi bạn không tìm, hạnh phúc tìm bạn. Khi bạn tìm, bạn tìm một mình và bạn sẽ không tìm thấy. Bạn sẽ đi tìm ở đâu? Bạn sẽ tìm thế nào? Tâm trí không bao giờ có thể hạnh phúc. Tâm trí là sự bất mãn được tích luỹ của bạn. Tâm trí là quá khứ bất hạnh được tích luỹ của bạn, toàn thể khổ mà bạn đã trải qua: nó là vết thương trong con người bạn. Và tâm trí cố tìm, theo đuổi, và bạn bỏ lỡ.

Khi bạn quên về hạnh phúc, đột nhiên bạn hạnh phúc. Khi bạn quên về mãn nguyện, đột nhiên nó có đó. Nó bao giờ cũng có đó quanh bạn, nhưng bạn lại không có đó. Bạn đã nghĩ: Đâu đó trong tương lai mục tiêu phải được đạt tới, hạnh phúc được giành lấy, mãn nguyện được thực hành. Bạn đã trong tương lai và hạnh phúc chỉ ở quanh bạn như hương thơm của hoa.

Vâng, Thượng đế là kẻ rong chơi. Ngài bao giờ cũng rong chơi đâu đó xung quanh. Và bạn đã đi quá xa, đi tìm kiếm. Quay về nhà đi! Và chỉ hiện hữu. Không bận tâm về hạnh phúc. Sự sống có đó như món quà; hạnh phúc cũng đang đi tới đó như món quà – món quà từ cái toàn thể, món quà linh thiêng.

Khi bạn đi tìm quá nhiều bạn bị đóng lại; chính căng thẳng của việc tìm và kiếm đóng bạn lại. Khi bạn đang ham muốn quá nhiều, chính ham muốn trở thành trạng thái vấn đề căng thẳng tới mức hạnh phúc không thể xuyên thấu vào bạn. Hạnh phúc xuyên vào bạn theo cùng cách như giấc ngủ; mãn nguyện tới với bạn theo cùng cách như giấc ngủ: khi bạn trong buông bỏ, khi bạn cho phép, khi bạn đơn giản chờ đợi, chúng tới.

Thực ra, nói chúng tới là không đúng: chúng đã có đó rồi. Trong buông bỏ bạn có thể thấy chúng và cảm chúng, vì bạn được thảnh thơi. Trong thảnh thơi bạn trở nên nhạy cảm hơn – và hạnh phúc là thứ tinh tế nhất có thể có, cái tinh tế nhất, chính tinh hoa của sự sống, cái bản chất. Khi bạn được thảnh thơi trong buông bỏ toàn bộ, không làm bất kì cái gì, không đi bất kì nơi nào, không  nghĩ về bất kì mục đích nào, không mục tiêu, không giống mũi tên mà giống cái cung, thảnh thơi, không căng thẳng – nó có đó.

Tôi đã nghe một câu chuyện về một hoàng đế Mughal lớn, Babur, người đã chinh phục Ấn Độ. Ông ta trở thành một trong những hoàng đế vĩ đại nhất trên thế giới, đã cai trị gần như phần lớn nhất thế giới mà bất kì người nào đã từng cai trị.

Một người, một người rất trí huệ, tới gặp ông ấy, nhưng người trí huệ này rất thất vọng vì Babur đã nói cho triều đình của ông ta theo cách dung tục thế – thô tục, pha trò; tầm thường, thậm chí không trau chuốt – và cười hô hố. Người trí huệ bị thất vọng. Ông ấy nói, “Tôi cứ tưởng rằng bệ hạ là người có văn hoá, và tôi đã nghe nhiều câu chuyện rằng bệ hạ yêu thích trí huệ; đó là lí do tại sao tôi ở đây. Tôi đã nghe nói rằng trong triều đình của bệ hạ, bệ hạ có nhiều người trí huệ, người thông thái, học giả, nhạc sĩ, triết gia, người tôn giáo, và tôi thấy gì ở đây? Đơn giản thô thiển. Không thể chịu nổi. Tôi không thể ở đây trong triều đình của bệ hạ một khoảnh khắc thêm nữa!”

Babur nói, “Chỉ một khoảnh khắc thôi, thế rồi ông có thể đi. Nhìn vào góc kia.” Trong góc đó là chiếc cung.

Người trí huệ nói, “Cái đó liên quan gì tới tình huống này?”

Babur nói, “Ta không thể bao giờ cũng căng thẳng. Nếu cung bao giờ cũng căng, và tên bao giờ cũng ở trên cung, cung sẽ sớm bị gẫy. Nó sẽ mất tính co giãn. Thế thì nó sẽ không linh động, và cung phải là linh động; chỉ thế thì nó là sống động… càng linh động, càng sống động. Đó là cung của ta, và ta thích cung này. Vâng, đôi khi ta căng thẳng; tên ở trên nó, cung được căng ra. Nhưng chỉ đôi khi thôi. Thế rồi ta nghỉ ngơi và thảnh thơi nữa.”

Tôi không biết cái gì đã xảy ra cho người trí huệ kia. Tôi cảm thấy Babur là trí huệ hơn người trí huệ kia. Cung cần thả lỏng. Bạn cũng là cung. Bạn cũng cần thả lỏng.

Với những chuyện nhỏ, thế giới của chợ, bạn có thể đi như mũi tên, vì đó là thứ do người tạo ra. Nhưng với cái không do người tạo ra, bạn không thể giống mũi tên – bạn phải giống như cung thả lỏng.

Thượng đế là thả lỏng toàn bộ. Do đó Patanjali nói rằng samadhi giống như giấc ngủ, chỉ với một khác biệt – bằng không thì phẩm chất là như nhau, cùng hương vị, cùng mùi vị – với chỉ một khác biệt: trong ngủ bạn vô ý thức, trong samadhi bạn có ý thức. Nhưng thảnh thơi, buông bỏ, là như nhau. Mọi thứ không căng thẳng, không đi bất kì đâu, thậm chí không một ý nghĩ đi bất kì đâu, chỉ ở đây và bây giờ – đột nhiên mọi thứ bắt đầu xảy ra.

Bạn không làm bất kì cái gì để là hạnh phúc. Thực ra bạn đã làm quá nhiều để trở nên bất hạnh. Nếu bạn muốn là bất hạnh, làm quá nhiều vào. Nếu bạn muốn là hạnh phúc, cho phép mọi thứ, cho phép mọi thứ hiện hữu. Nghỉ ngơi, thảnh thơi, và ở trong buông bỏ.

Buông bỏ là bí mật của sự sống. Buông bỏ là bí mật của tôn giáo. Buông bỏ là bí mật lớn nhất. Khi bạn trong buông bỏ nhiều thứ, hàng triệu thứ, bắt đầu xảy ra. Chúng đã xảy ra nhưng bạn không bao giờ nhận biết. Bạn không thể nhận biết; bạn bị dính líu ở đâu đó khác, bạn bị bận rộn.

Chim liên tục hót. Cây liên tục nở hoa. Sông liên tục chảy. Cái toàn thể liên tục xảy ra và cái toàn thể là rất phiêu diêu, rất mầu sắc, với hội mừng vô hạn diễn ra. Nhưng bạn bị dính líu thế, bận bịu thế, đóng thế, thậm chí không một cửa sổ nào mở, không có thông gió trong bạn. Không tia sáng mặt trời nào có thể xuyên thấu bạn, không làn gió nào có thể thổi qua bạn, bạn là rắn chắc thế, đóng thế, điều Leibnitz đã gọi là đơn tử. Bạn là đơn tử. Đơn tử ngụ ý cái gì đó không có bất kì cửa sổ nào, không có lối mở, mọi khả năng mở đều bị đóng. Làm sao bạn có thể hạnh phúc được? Bị đóng thế, làm sao bạn có thể tham gia vào những huyền bí khắp xung quanh? Làm sao bạn có thể tham gia vào điều thiêng liêng? Bạn sẽ phải bước ra. Bạn sẽ phải bỏ bao đóng này, việc giam cầm này.

Bạn đang đi đâu? Và bạn nghĩ rằng ở đâu đó trong tương lai có mục tiêu nào đó để được đạt tới sao? Sự sống đã ở đây rồi! Tại sao đợi tới tương lai? Tại sao trì hoãn nó cho tương lai? Trì hoãn là tự tử. Sự sống là chậm; đó là lí do tại sao bạn không thể cảm thấy nó. Nó là rất chậm, và bạn không nhạy cảm; bằng không trì hoãn là chất độc duy nhất. Bạn giết bản thân bạn dần dần. Bạn liên tục trì hoãn – và bạn liên tục bỏ lỡ sự sống đang ở đây và bây giờ.

Với những người đã đạt tới ở đây và bây giờ, toàn thể sự sống bắt đầu trút hoa trên họ. Nhiều thứ bắt đầu xảy ra mà họ chưa bao giờ mơ tới.

Khi lần đầu tiên bạn thực sự được thảnh thơi trong trạng thái thiền, bạn không thể tin được rằng sự sống là đẹp thế, hưng phấn thế, phúc lạc vô hạn thế, sat-chit-anand thế; bạn không thể tin được điều đó! Điều đó là không thể tin nổi. Khi vị phật tường thuật, không ai tin. Khi một Jesus nói về vương quốc Thượng đế của ông ấy, không ai tin. Ngay cả những người đi theo, họ cũng không tin cậy tuyệt đối.

 

Từ “Y như vậy”, Ch.7 Người yêu chim mòng biển

Để lại một bình luận