Bản ngã và tính tâm linh

Người thứ ba nói: Thầy hiểu tôi, và mọi điều tôi hỏi xin là ở chỗ thầy cho phép tôi nghe bài nói của thầy vì điều tốt cho hồn tôi.”

“Anh ta cần sự chú ý và ước muốn được chú ý tới bản thân anh ta ngay cả đó là lời phê bình,” El-Shah nói. “Điều này anh ta gọi là tốt cho hồn anh ta.”

 

Bản ngã đói thế. Chú ý là thức ăn cho bản ngã. Nếu ai đó khen bạn – tốt, hay. Nếu không ai chú ý tới bạn và mọi người dửng dưng, đó là địa ngục. Họ chê bai bạn có lẽ là tốt hơn, vì vẫn chú ý tới bạn.

Ba thái độ là có thể: một, ai đó chú ý tới bạn; bạn cảm thấy có sự thu hút. Người ta chắc sẽ nghĩ rằng chê không được mọi người thích. Bạn sai. Đó là phương án thứ hai.

Nếu bạn không được khen thế thì phương án thứ hai là, mọi người sẽ chê bạn. Bạn sẽ hành động theo cách mà mọi người bị ép buộc phải chê bạn, vì lần nữa, họ phải chú ý.

Thái độ thứ ba là dửng dưng. Không ai thích điều đó. Và chừng nào bạn còn chưa thích dửng dưng, bản ngã của bạn sẽ không bao giờ chết. Trong dửng dưng, bản ngã chết. Sống theo cách mà bạn không đòi hỏi bất kì ai phải chú ý; bản ngã sẽ biến mất. Dửng dưng là chất độc cho bản ngã.

Cho nên hoặc đánh giá cao – mọi người sẽ khen bạn; nếu không, thế thì ít nhất bạn sẽ cố bị chê bai. Nhưng dửng dưng… dửng dưng – chính từ này cho bạn nỗi sợ. Nếu không ai chú ý tới bạn, bạn sẽ ở đâu? Căn cước của bạn sẽ bị tan vỡ.

Có hai kiểu người trên thế giới. Những người thành công trong việc có được sự chú ý: chính khách, nghệ sĩ, nhạc sĩ, những người có tài trong chiều nào đó; họ thu hút sự chú ý. Nếu điều đó là không thể được – vì thành công cần tài năng; nếu bạn muốn là nhạc sĩ, chỉ khao khát về sự chú ý sẽ không giúp gì mấy, bạn phải có tài năng, và bạn phải làm việc vì điều đó; đó là một kỉ luật lâu dài, cả đời phải được cống hiến cho âm nhạc. Thành công là chuyện dài hạn. Nó không dễ, và mọi người không thể là nhạc sĩ, và chỉ rất hiếm người có thể vươn lên tới chiều cao đó nơi chú ý được dành cho họ.

Thế thì, nếu điều đó là không thể được – và điều đó là không thể được cho hàng triệu người – họ phải làm gì? Họ bắt đầu cách khác. Họ bắt đầu trở thành tội phạm, kẻ có tội, người say. Không tài năng nào được cần cho điều đó. Bạn có thể bị say mà không có bất kì huấn luyện nào; thực ra huấn luyện sẽ không cho phép bạn bị say sớm thế. Không được huấn luyện, ngay cả một liều nhỏ và bạn say rồi, và toàn thị trấn trở nên nhận biết về bạn. Bạn bước đi trên phố vừa la hét, vừa làm những điều mà bạn không thể làm khi bạn còn ở trong những khoảnh khắc lành mạnh hơn. Toàn thị trấn phải chú ý. Bạn nằm trong cống la hét và mọi người đi qua phải chú ý. Bạn có thể trở thành tội phạm. Toàn thế giới phải chú ý.

Tôi vừa mới đọc về một người đã giết bẩy người trong một ngày mà không có lí do nào. Anh ta đã không biết những người đó chút nào. Họ đã là những người lạ, không có liên quan tới anh ta theo bất kì cách nào. Một trong những người đó anh ta đã giết từ đằng sau – anh ta thậm chí đã không nhìn mặt, người này là ai mà anh ta sắp giết. Và ở toà án anh ta nói, “Tôi muốn thấy ảnh của tôi trên báo chí.” Tất nhiên ảnh anh ta đã có đó. Anh ta đã chiếm các dòng tít lớn, trang đầu của các báo. Anh ta đã muốn có được sự chú ý. Những người trở thành tội phạm, những người trở thành người phản xã hội, những người trở thành người nổi dậy, nhưng chính sự chú ý là được cần tới.

Như tôi đã từng quan sát, chín mươi phần trăm những người hippie không thực sự trong nổi dậy. Bây giờ đây là cách mới để thu hút sự chú ý: cách bạn để tóc dài, bẩn thỉu và dơ dáy bạn để lại trên thân thể, mùi nặng mà mọi người có thể cảm thấy từ xa – bạn có mùi, mùi hôi quanh bạn. Bất kì chỗ nào bạn đi mọi người phải trở nên cảnh giác; kẻ hippie đã tới, đang rung chuông – anh ta đang làm gì?

Một cách dễ dàng để thu hút sự chú ý. Rất dễ, đơn giản; không tài năng, không huấn luyện, không kỉ luật nào được cần. Bạn có thể trở thành người hippie ngay bây giờ, ngay lập tức. Bôi chất bẩn nào đó lên tóc, tìm quần áo sờn rách bẩn thỉu nào đó, cầm chiếc chuông, hút thuốc charas, và bạn là người hippie; bất kì chỗ nào bạn đi mọi người sẽ nhìn bạn dường như bạn là chúa tể của Iran. Ngay cả một người hippie và chúa tể Iran đứng cùng nhau trên phố, người hippie sẽ được chú ý nhiều hơn.

Chín mươi phần trăm thế hệ trẻ đang cố tìm những cách thức dễ dàng hơn, vì ở phương Tây, thành công đã trở thành chuyện ngày càng khó hơn. Quá nhiều cạnh tranh ở đó! Nếu bạn muốn là tiến sĩ, đó là việc cạnh tranh, chuyện lâu dài – và thế nữa cũng có hàng nghìn tiến sĩ ở phương Tây, cho nên đó không mấy là thành đạt.

Nếu ở Ấn Độ bạn trở thành tiến sĩ đó là cái gì đó. Người Ấn Độ bao giờ cũng hỏi bạn đã có bằng cấp gì. Ở phương Tây bằng cấp đã trở thành vô dụng; ở Ấn Độ chúng vẫn rất rất quan trọng vì chỉ vài người được giáo dục và hàng triệu người là vô giáo dục. Trở thành tiến sĩ vẫn danh giá. Ai đó trở thành tiến sĩ – người đó đã đạt tới chính điều cuối cùng, điều tối thượng của cuộc sống. Nhưng ở phương Tây hàng nghìn tiến sĩ đang đi khắp nơi. Bây giờ điều đó dường như không thành vấn đề gì mấy.

Tôi đã đọc về người Ấn Độ đầu tiên, người đã trở thành người trúng tuyển đại học, ở Allahabad, đâu đó quãng đầu thế kỉ này. Một đám diễu hàng lớn đã được thu xếp cho anh ta. Anh ta ngồi trên voi như vua và mười một con voi đi theo anh ta, và một đám diễu hành lớn… toàn thể Allahabad đều tham gia. Đó là hiện tượng lớn vô cùng, cái gì đó kì diệu đã xảy ra – một người đã trở thành người trúng tuyển đại học.

Nhưng bây giờ điều đó là tuyệt đối vô dụng. Bạn không đạt tới bất kì sự chú ý nào qua điều đó. Không ai sẽ mang voi tới, ngay cả khỉ cũng sẽ không được mang tới cho bạn! Nếu bạn cố ngồi lên lừa họ sẽ hỏi: Ông có là tiến sĩ không? Hay chỉ là ngưới trúng tuyển đại học cố ngồi lên con lừa? Xuống khỏi nó đi! Chỉ bác sĩ, người có bằng tiến sĩ, sẽ được phép ngồi trên lừa.

Không ai chú ý cả. Ở phương Tây giáo dục bây giờ là phổ cập; do đó mới có việc bỏ học giữa chừng, vì dường nhưng không có đáp ứng cho bản ngã trong việc đó chút nào. Và mọi người đã trở nên giầu thế – Rockefellers, Rothschilds và Fords bạn không thể tưởng tượng được làm sao cạnh tranh, và bạn không thể mơ làm sao vượt qua họ. Điều đó gần như không thể được.

Thế thì làm gì đây? Mua chiếc chuông, để dài tóc, đi lại theo cách phi chính thống, phi qui ước, và bạn đơn giản thu được sự chú ý. Nhưng toàn thể việc tìm kiếm là về sự chú ý, dù là qua bằng tiến sĩ hay qua phong cách sống hippie, dù bằng việc là chính khách hay việc là tội phạm, dù là bởi việc là tổng thống một nước, một Nixon, hay kẻ giết người, điều đó không tạo ra khác biệt. Cách thức của bản ngã là như nhau.

Và tôi nói với bạn, chừng nào bản ngã còn chưa bị bỏ đi, dù bạn là bất kì cái gì, bạn vẫn là tội phạm. Chính trị của bạn sẽ là chính trị của tội ác; tài năng của bạn sẽ là tài năng về tội ác. Bản ngã là căn nguyên của mọi tội ác, và nếu bản ngã có đó, thành công của bạn cũng sẽ là tội phạm vì bạn sẽ thành công trên thất bại của nhiều người. Bạn sẽ thành công bằng việc phá huỷ nhiều người. Cạnh tranh sẽ là cắt cổ, nó sẽ là cạnh tranh giết người.

Bấy kì chỗ nào bạn đi, nếu bản ngã có đó, bất kì cái gì bạn làm sẽ là tội ác. Với tôi, bản ngã là tội phạm.

Đừng đòi hỏi sự chú ý. Sống theo cách mà không ai trở nên nhận biết về bạn. Sống theo cách mà cứ dường như bạn không bao giờ tồn tại. Đi theo cách mà không ai nghe thấy chuyển động của bạn, không ai đã bao giờ biết rằng bạn đã ở đây. Chỉ thế thì bạn sẽ đạt tới sự bùng nổ, chính là tính tâm linh. Bằng không bản ngã sẽ có đó, bao giờ cũng giống như tảng đá cứng có khả năng bùng nổ. Nó sẽ phá huỷ bạn từ bên trong.

Tại sao bạn đòi hỏi sự chú ý? – vì bạn không chắc về bản thân bạn, bạn là ai. Nhưng bằng việc chú ý làm sao bạn sẽ biết bạn là ai? Bạn không thể biết bản thân bạn bằng việc nhìn vào gương, và bạn không thể biết bản thân bạn bằng việc nhìn vào mắt người khác – cho dù họ khen hay chê, những đôi mắt đó không hơn các tấm gương: bạn, thù – toàn là gương.

Bạn phải biết bản thân bạn một cách trực tiếp, tức khắc.

Bạn phải đi vào bên trong.

Bản ngã sống trên sự chú ý. Nó là hiện tượng giả. Hiểu nó, và đi ra khỏi nó. Một khi bạn ra khỏi nó phẩm chất khác về thanh thản, im lặng, cái vượt trên việc hiểu, sự tĩnh lặng – tự nhiên, tự phát – và phúc lạc bắt đầu sôi lên bên trong bạn, điệu vũ bên trong. Và đó là điệu vũ duy nhất có đó, cực lạc duy nhất có đó. Chừng nào bạn chưa đạt tới điều đó bạn đang sống cuộc sống giả, rởm, bạn không lừa bất kì ai ngoài bản thân bạn.

 

Người thứ ba nói: Thầy hiểu tôi, và mọi điều tôi hỏi xin là ở chỗ thầy cho phép tôi nghe bài nói của thầy vì điều tốt cho hồn tôi.”

“Anh ta cần sự chú ý và ước muốn được chú ý tới bản thân anh ta ngay cả đó là lời phê bình,” El-Shah nói. “Điều này anh ta gọi là tốt cho hồn anh ta.”

 

Xin đừng gọi điều này là điều tốt cho hồn bạn.

 

Người thứ tư nói: “Tôi đã đi từ người này sang người khác khi thực hành điều họ đã dạy. Chả được gì mãi cho tới khi thầy cho tôi bài tập wazifa mà tôi thực sự cảm thấy sự toả sáng của mối liên hệ với thầy.

“Bài tập mà ta đã cho người này đã là bài tập được bịa ra chẳng liên quan gì tới cuộc sống tâm linh của anh ta chút nào,” El-Shah nói. “Ta phải chứng minh ảo tưởng tâm kinh của anh ta trước khi ta có thể đi tới phần của người này mà thực sự là tâm linh, không phải là tình cảm.”

 

Người thứ tư nói, “Thầy đã cho tôi bài tập Sufi, wazifa, và từ đó trở đi nhiều điều đã xảy ra cho tôi. Tôi đang trưởng thành.”

Và El-Shah nói với các đệ tử của ông ấy, “Ta đã cho anh ta bài tập giả qua đó không ai có thể trưởng thành. Nó không phải là kĩ thuật chút nào. Nhưng anh ta nói anh ta đang trưởng thành. Anh ta thậm chí không thực với ta. Anh ta không chỉ lừa bản thân anh ta, anh ta còn cố lừa ta rằng anh ta đang trưởng thành – và bài tập đó không thể giúp được. Nhiều nhất bài tập đó có thể làm cho anh ta đa cảm hơn, không tâm linh.”

Nhưng nhiều người nghĩ rằng đa cảm là tâm linh. Cảm xúc nhiều tính tâm trí như ý nghĩ. Và điều bạn gọi là tấm lòng của bạn thì phần lớn ở trong đầu bạn như chính cái đầu bạn. Bạn có thể trở nên có cảm xúc rất dễ dàng. Bạn có thể kêu và khóc với nước mắt chảy xuống, nước mắt như những hạt ngọc trai lớn – nhưng chẳng cái gì tâm linh cả. Nước mắt là vật lí như bất kì cái gì khác.

Mắt là một phần của thân thể, và cảm xúc là sự rối loại trong năng lượng thể chất. Bạn kêu và khóc – tất nhiên bạn sẽ cảm thấy được nhẹ lòng, bạn sẽ cảm thấy được thảnh thơi sau khi bạn đã khóc nhiều. Bạn sẽ cảm thấy được nhẹ lòng. Trên khắp thế giới đàn bà biết điều đó. Họ biết rõ điều đó, rằng nó giúp ích. Họ kêu và họ khóc và thế rồi họ được nhẹ lòng. Đó là việc tẩy rửa, nhưng chẳng có gì tâm linh trong nó. Nhưng mọi người liên tục phạm sai lầm về mọi thứ – những thứ không tâm linh họ liên tục nghĩ chúng là tâm linh.

Mọi người tới tôi; họ nói rằng vì họ đã đi tới việc kundalini của họ đang dâng lên. Họ có những cú co giật trong thân thể và họ nghĩ họ đã trở nên rất rất tâm linh. Chẳng có gì tâm linh trong kundalini; nó là lực vật lí. Đừng bị lừa bởi nó.

Thế rồi mọi người tới – họ đang thấy ánh sáng. Khi họ nhắm mắt lại họ thấy sáng… chẳng là gì ngoài tưởng tượng. Tốt, bạn sẽ có giấc ngủ ngon nếu bạn có thể thấy ánh sáng, vì tâm trí bạn được tập trung hơn. Nhưng nó vẫn là tâm trí. Tốt khi nó diễn ra, nhưng chẳng cái gì là tâm linh.

Thế rồi mọi người tới – họ nhìn thấy các linh ảnh: Krishna thổi sáo, Jesus bị đóng đinh, Phật ngồi dưới cây bồ đề. Và họ tới tôi để cho tôi có thể xác nhận, tôi có thể nói, “Vâng, bạn đã đạt tới, bạn đã nhận ra, đây là điều tính tâm linh là gì.” Bạn còn có thể mong đợi cái gì hơn nữa? Krishna thổi sáo, cái gì hơn nữa? trải nghiệm phi thường thế.

Nhưng nó chẳng là cái gì tâm linh. Mơ đẹp, những giấc mơ đẹp. Tận hưởng đi! Nhưng đừng bị lừa. Thực sự là giấc mơ đẹp – và sau nhiều ác mộng thế mà bạn đã sống qua, Krishna đang thổi sáo – không cái gì xấu để tận hưởng một chốc lát. Bạn cũng có thể thổi sáo cùng ông ấy và nhảy múa quanh ông ấy, nhưng đừng bị lừa. Nó chẳng là cái gì tâm linh.

Thế thì tâm linh là gì? Tính tâm linh không phải là trải nghiệm. Bạn không thể trải nghiệm nó. Nếu bạn trải nghiệm nó, đó là cái gì đó của tâm trí, cái gì đó của thân thể – vì làm sao bạn có thể trải nghiệm cái ngã của bạn? Con người bạn không thể bị thu lại thành một vật. Bạn vẫn còn là chủ thể. Bạn là tính chủ thể. Mọi thứ khác mà bạn có thể thấy sẽ không là bạn. Bạn là người thấy.

Tính tâm linh không phải là trải nghiệm. Nó không phải là vật; bạn không thể quan sát và thấy nó. Bạn là nó, người quan sát, người thấy. Thế thì mọi trải nghiệm biến mất. Khi không có gì để được thấy, khi không có vật nào để được quan sát, mà chỉ có nhận biết, bao la, nhận biết không bị cản trở bởi bất kì trải nghiệm nào, thế thì bạn đã trở thành có tính tâm linh. Bạn trở thành tâm linh; tính tâm linh không phải là trải nghiệm.

Kundalini, ánh sáng, linh ảnh… mọi thứ biến mất. Chúng là những chỉ dẫn tốt rằng bạn đang trưởng thành, nhưng không cái gì là tâm linh. Và thầy thực không quan tâm tới những trải nghiệm trên đường, thầy chỉ quan tâm tới mục đích. Con đường phải được đi qua, được siêu việt lên. Thầy chỉ quan tâm tới bạn, trong tính chủ thể tuyệt đối của bạn, không đối thể, không trải nghiệm, không cái gì; khi nhận biết của bạn bùng phát tựa ngọn lửa trong trời rỗng – thậm chí không một làn gió thoảng, không cái gì, không Thượng đế….

Trong tính tâm linh không có Thượng đế, đó là lí do tại sao Phật tử, người Jaina, không bao giờ nghĩ về Ki tô giáo, Mô ha mét giáo, truyền thống Do Thái như từ cuối cùng trong tôn giáo – vì những người này liên tục nói về các trải nghiệm: Thượng đế, thiên thần… họ cứ thế mà nói. Hạnh phúc, phúc lạc – họ liên tục nói về các trải nghiệm. Và tính tâm linh ở bên ngoài mọi điều đó. Nó là chính tính bên ngoài. Duy nhất bạn còn lại, nhận biết, đầy nhận biết, thức tỉnh, và mọi thứ khác đã biến mất. Trong sự rỗng toàn bộ này ngọn lửa của tính chủ thể bùng phát, ngọn lửa của tính một mình, nhận biết tuyệt đối. Nhớ điều đó.

Tôi không được thoả mãn với kundalini của bạn. Tôi không được thoả mãn với ánh sáng của bạn. Tôi không được thoả mãn với các krishna của bạn đang thổi sáo. Mọi thần mà bạn có thể thấy đều là bịa đặt của bạn. Vứt tất cả chúng đi! Đi tới điểm mà không cái gì còn lại, hư không còn lại. Chỉ thế thì bạn được bỏ lại trong sự một mình toàn bộ của bạn – và điều đó có cái đẹp riêng của nó. Cái đó là huy hoàng bị ẩn kín. Cái đó là tâm linh.

Trước điều đó, mọi thứ là trò chơi. Có trò chơi của thân thể – dục là trò chơi của thân thể. Có trò chơi của tâm trí – yêu là trò chơi của tâm trí. Tính tâm linh không phải là trò chơi. Mọi thứ được kết thúc, mọi trò chơi bị bỏ đi, người ta quay về nhà, một mình… ngồi trong nhà, không trải nghiệm. Mọi trải nghiệm đều là việc gây rối.

Khi chỉ ý thức còn lại, chỉ thế thì người như Bahauddin mới được thoả mãn với đệ tử này. Thầy đòi hỏi nhiều thế. Thầy sẽ không rời bỏ bạn với tưởng tượng ngu xuẩn nào đó, thầy sẽ liên tục phá huỷ mọi tưởng tượng. Khi mọi thứ bị phá huỷ, duy nhất cái còn lại mà không thể bị phá huỷ – cái bất tử. Bạn, trong trạng thái thức tỉnh đầy đủ của bạn.

Mọi thứ là mơ. Có tầng mơ nọ tới tầng mơ kia: mơ đẹp, mơ xấu, mơ tâm linh, mơ phi tâm linh. Nhưng tính tâm linh không phải là mơ. Tính tâm linh là người mơ đã thức dậy khỏi mọi mơ. Chỉ thế thì sự huy hoàng ẩn kín được khải lộ. Bí mật của mọi bí mật trở nên được biết.

 

Từ “Y như vậy”, Ch.2 Tại sao ông đã tới?

Để lại một bình luận